An Hi Hạo mỉm cười, bà cụ Cổ nhanh chóng đưa cho anh bát trà nóng, sau khi An Hi Hạo uống xong thì lấy trong túi ra ba mươi đồng tiền.
“Một chiếc khăn quàng cổ ba đồng, tổng cộng ba mươi đồng.”
Cổ Na vui vẻ, ngẩng đầu ưỡn ngực nhìn những người khác: “Xem đi, em đã nói những thứ này rất đáng giá mà.”
Lưu Phân và Lý Tiểu Mai vui đến mức hai mắt đỏ lên.
Cổ Na nhìn về phía An Hi Hạo: “Anh tìm cửa hàng nào vậy? Nhân viên nam hay nữ? Sao giá lại cao như vậy chứ?”
Cô cứ nghĩ cùng lắm năm hào hoặc một đồng đã là rất cao rồi.
An Hi Hạo chỉ vào đầu mình: “Anh có thể giúp vợ mình nghĩ ra được cách bán lời như vậy.”
Cổ Na nhanh chóng che mặt kêu ôi một tiếng, bà cụ Cổ liếc mắt nhìn hai người: “Hi Hạo, cháu đừng để bà già này ngóng nữa, mau nói đi.”
Ba mươi đồng tiền đó, gần bằng cả một tháng tiền lương của công nhân rồi.
“Cháu trực tiếp tìm quản lý của cửa hàng Nhạc Dân, sau đó cho đối phương xem khăn quàng cổ, những khăn quàng cổ này đều được đan thủ công, thấp hơn ba đồng thì không bán, sau đó ông ta cũng đồng ý.”
An Hi Hạo nói cực kỳ nhẹ nhàng, mọi người nghe vậy hoàn toàn không đã ghiền.
Cổ Na hỏi anh: “Ông ta không ép giá hay từ chối gì sao? Ba đồng cũng mắc quá.”
An Hi Hạo lại cười một tiếng: “Đó là vì bây giờ đã là trời đông giá rét, mọi người đều cần dùng khăn này, hơn nữa Nhạc Dân là nơi mà người giàu thường đến, bọn họ sẽ không để ý hai ba đồng tiền này, trừ ba mươi đồng tiền này còn có mười đồng tiền đặt cọc, quản lý Nhạc Dân muốn đặt hai mươi chiếc khăn quàng cổ cho trẻ em và mười cái khăn quàng cổ cho người lớn, trên khăn quàng cổ của trẻ em đan chữ tôi yêu tổ quốc, trên khăn của người lớn đan vì tổ quốc phục vụ.”
“Khăn quàng cổ cho người lớn thì giá bao nhiêu?”
Cổ Na mở to mắt hỏi, những người còn lại cũng mong đợi nhìn An Hi Hạo.
“Sáu đồng một cái.”
“Ôi mẹ ơi...” Lý Tiểu Mai che miệng lại.
Lưu Phân bỗng vỗ đùi: “Còn thất thần làm gì nữa, chúng ta mau đan thôi, lỡ như những người khác cũng học được thì chúng ta sẽ không có tiền nữa.”
Vì Cổ Na làm nhanh nên mười khăn quàng cổ người lớn đều do cô làm, 20 chiếc khăn trẻ em thì để Lưu Phân và Lý Tiểu Mai mỗi người một nửa.
Sau khi cả nhà họ Cổ biết chuyện vui này thì đều cảm thấy như đang nằm mơ, mãi đến khi Lưu Phân cầm mười đồng mà Cổ Na chia cho các cô ấy ra thì mọi người mới thật sự tin, Chương Xuân Hoa và Lý Đại Yến tiếc rằng mình không biết chữ, nếu không... cũng có thể giúp một tay kiếm tiền rồi.
Cổ Na ngồi trên giường, cầm mười đồng tiền bỏ vào hộp tiền của họ.
An Hi Hạo vừa nhìn người tham tiền đang đếm tiền bên cạnh thì cười hỏi: “Vui không?”
“Tất nhiên là vui rồi, những thứ này đều là tài sản của chúng ta.” Cổ Na ôm hộp tiền cọ cọ, dáng vẻ cứ như là sợ rơi mất tiền vậy.
“Kiếm tiền là chuyện tốt nhưng mà buổi tối đừng có đan.” An Hi Hạo đưa tay xoa phần cổ trắng nõn của Cổ Na, Cổ Na ngước cổ lên khiến tay của anh rơi xuống.
“Nể tình hôm nay anh đã lập được công lớn như vậy, em sẽ thưởng cho anh.”
Nói xong Cổ Na bèn đặt rương tiền ở hộc tủ rồi cùng An Hi Hạo chui vào trong ổ chăn.
Sau khi có hy vọng, động tác của Lưu Phân và Lý Tiểu Mai đều rất nhanh, tất nhiên là vẫn không bằng Cổ Na, trước đó Cổ Na làm chậm là vì dạy hai người, bây giờ hai người đã lên tay nên cô cũng không cần giúp nữa, tốc độ trở nên cực kỳ nhanh, không chỉ làm xong nhiệm vụ làm mười cái khăn quàng cổ mà còn làm thêm mười cái khăn màu đỏ cho phái nữ dùng.
An Hi Hạo cầm theo “hy vọng” của các cô ấy lại tiếp tục đến cửa hàng Nhạc Dân ở huyện.
“Ôi người anh em An, tôi ngóng cậu như ngóng người yêu vậy.”
Vừa nghe nói An Hi Hạo đến, quản lý của Nhạc Dân đã ôm chặt lấy An Hi Hạo, An Hi Hạo còn chưa đẩy thì ông ta đã buông ra, sau đó nhìn đồ trong tay An Hi Hạo: “Có nhiều hơn không?”
“Được được được, tôi đang nghĩ định lấy thêm khăn quàng cho nữ.” Quản lý Nhạc Dân sau khi tính tiền cho An Hi Hạo xong thì mở to mắt nhìn anh: “Tôi nói với bên ngoài đây là hàng từ thành phố về, người anh em đừng có lỡ miệng, nếu không... chuyện này sẽ thất bại đấy.”
“Yên tâm đi, người nhà chúng tôi đều hiểu rõ.”
“Lần này tôi đặt bốn mươi khăn quàng cổ cho trẻ em, ba mươi khăn quàng cổ người lớn, bao lâu là có thể làm xong?”
An Hi Hạo tính thử tốc độ của hai người Lý Tiểu Mai, Lưu Phân và cả tốc độ của Cổ Na, sau đó đưa ra thời gian: “Một tuần.”