Mắt của quản lý Nhạc Dân sáng ngời: “Nhiều như vậy mà một tuần có thể đan xong sao?”
“Được.” Tốc độ của vợ anh phải nói là cực nhanh.
“Vậy thì tốt quá, tôi đợi.”
Mãi đến lễ mừng năm mới, nhóm Cổ Na vẫn đang bận rộn với “sự nghiệp”. Mãi đến giao thừa khi làm xong chỗ hàng cuối cùng mới ngừng lại sau đó chia tiền.
Lưu Phân ôm chỗ tiền đó cười híp mắt: “Lần này có học phí rồi.”
Tiểu Thảo hâm mộ liếc mắt nhìn, nhưng mà cô ấy cũng đã rất thỏa mãn, vì Cổ Hành Lôi chỉ giúp đỡ mua len mà cũng được chia tận năm mươi đồng.
“Công việc này xem như là xong rồi.” Cổ Na dựa vào lòng An Hi Hạo, trong lòng có hơi tiếc nuối.
An Hi Hạo nhéo mũi nhỏ của cô: “Em muốn kiếm tiền như vậy à? Không muốn đi học sao?”
“Cả đi học và kiếm tiền không được sao?” Cổ Na nũng nịu.
“Sau này chúng ta nhất định có thể quang minh chính đại kiếm tiền, sau đó nộp thuế cho quốc gia là được.” Cổ Na cố ý nói.
An Hi Hạo cười đáp: “Quốc gia đang phát triển, sau này sẽ có một ngày như vậy thôi.”
Cổ Na vui vẻ nói chuyện với An Hi Hạo là sau này sẽ buôn bán cái gì, sẽ kiếm được bao nhiêu tiền, bên ngoài tuyết không ngừng rơi, tiếng cười nói trong phòng vẫn tiếp tục.
“Ông nó, ông nói xem nhà chúng ta có thể có mấy sinh viên đại học?”
Ông cụ Cổ nhắm mắt lại, hừ lạnh: “Tôi nghĩ chỉ sợ có mỗi Hi Hạo là được.”
“Hả, Tiểu Na nhà chúng ta có kém sao? Tôi nghĩ Tiểu Na cũng có thể được.” Bà cụ Cổ cười híp mắt.
“Ngay cả Hành Vũ và Hành Phong không chừng cũng sẽ được, nếu lỡ Hành Lôi may mắn cũng sẽ được, vậy nhà chúng ta sẽ có năm sinh viên đại học, vậy thì rạng rỡ tổ tông rồi.” Bà cụ Cổ càng nói càng hay, nghe vậy ngay cả ông cụ Cổ cũng nở nụ cười.
“Bà đừng có nằm mơ, đầu óc của Hành Lôi, tôi cũng không muốn nói...”
Bà cụ Cổ cũng không nói gì nữa, dù sao thì đầu óc của cháu trai nhỏ này đúng thật là cũng không thông minh, lúc này sau khi nhà họ Cổ thi đại học thì mấy người trong thôn vẫn đang quan sát đấy, mấy thanh niên tri thức thi thì cũng thôi đi, cũng không biết họ thi làm gì.
Tuy ngoài miệng không nói nhưng mà trong lòng hẳn vẫn đang chờ xem kịch hay.
Bà cụ Cổ lại hơi phiền lòng rồi, bà lăn qua lăn lại cũng không ngủ được, lúc đang định lải nhải hai câu với ông cụ Cổ thì đã nghe thấy tiếng ngáy ngủ của đối phương rồi.
“Đúng là...”
Bà cụ Cổ trợn mắt, cuối cùng thầm thì hai câu rồi cũng ngủ luôn.
“Sao vẫn chưa có thư thông báo nhỉ?” Mấy người Trần Sơn đến nhà họ thường xuyên rất buồn bực.
“Có lẽ phải sau một tháng mới có tin.” An Hi Hạo đáp.
La Đan Đan chờ thư thông báo đến nỗi sắp gầy mòn, cằm đã nhọn lại càng nhọn hơn: “Đêm nào tôi cũng không ngủ được, Tiểu Na, cô ngủ ngon không?”
Cổ Na sờ mặt: “Ngủ ngon chứ, mấy ngày nay còn mơ đẹp nữa.”
La Đan Đan càng hâm mộ hơn: “Tôi cũng nằm mơ, mà chỉ toàn ác mộng thôi.”
Lý Huy cũng rất căng thẳng: “Mong sao lần này may mắn có thể trúng tuyển.”
“Đúng vậy, năm nay mới mở lại kỳ thi đại học, đề này chắc chắn là dễ hơn đề sang năm. Nếu như năm nay không thi đậu thì sang năm sẽ càng khó thi hơn rồi.” Trần Sơn buồn bực nắm tóc, tóc trên đầu rơi xuống mấy cọng.
Anh ta cầm tóc rụng, vẻ mặt thê thảm: “Tôi cũng đã già rồi, nhớ năm đó lúc tôi xuống nông thôn tóc vẫn nhiều và đen như thanh niên trí thức Dương.”
Thanh niên trí thức Dương nghe vậy thì vẻ mặt hoảng sợ che đầu: “Lẽ nào sau này tôi cũng sẽ bị hói như thanh niên trí thức Trần sao?”
Trần Sơn đen mặt: “Tôi vẫn chưa bị hói mà.”
Thanh niên trí thức Dương cực kỳ phiền não: “Với số lượng tóc mà bây giờ anh rụng, hói là chuyện sớm muộn thôi.”
Trần Sơn: ...
Nhóm người Cổ Na không nhịn được cười ha hả, cũng khiến phiền muộn của mọi người vơi đi không ít, cũng không ở lại ăn cơm trưa, nhóm thanh niên trí thức bèn đi về.
Cổ Na đóng cửa nhà lại: “Bọn họ cũng thật thú vị.”
An Hi Hạo rút mấy cây củi khô chuẩn bị vào nhà nấu cơm: “Mua vui cho đỡ vất vả thôi.”
Cổ Na nghĩ cũng đúng, nếu như ngày nào cũng than thở thì không chỉ khiến người khác phiền mà ngay cả bản thân cũng sẽ phiền muộn.
“Đúng rồi, em đã chuẩn bị quà đầy tháng xong chưa?”
Con của Cổ Hành Phong và Lưu Phân đã ra đời vào một tháng trước, là một bé gái.
“Chuẩn bị xong rồi.”
Đợi mãi đến đầu tháng hai mới thấy thư thông báo trúng tuyển.
Thư thông báo đầu tiên lại là của Cổ Hành Lôi và thanh niên trí thức Dương.
Người nhà họ Cổ cùng vây quanh lá thư mà Cổ Hành Lôi cầm về, không dám mở ra, khi Cổ Na và An Hi Hạo đến thì đúng lúc bắt gặp cảnh này.