Lý Đại Yến kéo Cổ Na lại: “Tiểu Na, cháu mở ra giúp Hành Lôi xem là cái gì.”
“Đúng vậy, có phải là gửi nhầm không?”
Cổ Hành Lôi cũng không tin là mình có thể đậu đại học.
Cổ Na không hề áp lực mở thư ra, An Hi Hạo cũng nhìn vào: “Là giấy của một trường cao đẳng, trong trường chủ yếu là các môn kỹ thuật, rất phù hợp với anh ba.”
“Thật vậy sao? Là đại học sao?”
Vẻ mặt của Lý Đại Yến kích động.
“Không phải là đại học, nhưng mà trường này cũng không tệ.” An Hi Hạo trả bức thư lại.
“Chỉ cần có thể học cao lên thì sau này sẽ có bằng, là người được phân công công việc rồi. Đi, Hành Lôi nhất định phải học.” Bà cụ Cổ hận không thể khua chiêng gõ trống nói cho người trong thôn là cháu bà đã thi đỗ.
Những người nhận được giấy thông báo trước đa số là những trường hạng trung và bình thường, mấy ngày này La Đan Đan Lý Huy và Cổ Hành Phong, Cổ Hành Vũ cũng nhận đường giấy thông báo trúng tuyển, đều là những trường bình thường, cuối cùng chỉ có Trần Sơn và hai vợ chồng Cổ Na là vẫn chưa nhận được.
Trong lúc người trong thôn đang bàn tán thì giấy báo của ba người đã đến.
“Cháu và anh Hi đều đỗ đại học thủ đô, thanh niên trí thức Trần đỗ đại học sư phạm, đều chung một thành phố, sau này có thể giúp đỡ lẫn nhau rồi.”
Nghe tiếng bàn tán người nhà họ Cổ đều chạy đến, sau khi nghe Cổ Na nói xong thì bà cụ Cổ cực kỳ vui mừng, mấy đứa cháu nhà họ Cổ đều thi đậu.
Trong lúc mọi người đang bàn bạc xem có nên mở một bàn tiệc không thì đội trưởng Lưu đã cười ha hả chạy đến: “Thanh niên trí thức An là người đứng đầu huyện ta, còn cả Cổ Na đứng thứ hai, đây là phần thưởng bên trên thưởng cho hai người, lần này đội chúng ta rất vinh dự.”
“Còn có cả thưởng sao?”
Cổ Na ngạc nhiên.
“Mỗi người năm mươi đồng, sau này phải thường về thăm quê đó.”
Đội trưởng Lưu lấy ra mười tờ tiền giấy mười đồng đưa cho Cổ Na, sau đó cười nói.
“Đội trưởng mau ngồi xuống, hôm nay ăn cơm ở đây đi.” Ông cụ Cổ vui vẻ nói.
Bà cụ Cổ và mấy người Chương Xuân Hoa đã bắt đầu vào bếp từ lúc đội trưởng Lưu đến, các bà rất quen với nhà bếp của Cổ Na, vốn không cần hỏi cũng biết gạo và thức ăn để ở đâu.
Tất nhiên là đội trưởng Lưu cũng không từ chối.
Những người nhà họ Cổ tham gia kỳ thi đều nhận được thông báo trúng tuyển, không quan tâm có phải là đại học hay không thì đều thi đậu. Những người trước đó vẫn đang chờ xem kịch hay đều như bị vả mặt, sau đó nhà họ Cổ thường xuyên có người đến cửa, thậm chí là phải một câu trái một câu hỏi thăm chuyện của Cổ Hành Vũ.
Không còn cách nào khác, Cổ Hành Phong và Cổ Hành Lôi đều đã kết hôn rồi, chỉ có mỗi Cổ Hành Vũ vẫn còn độc thân.
Còn cửa nhà của Cổ Na và An Hi Hạo thì trừ nhóm người ở nhà thanh niên trí thức bước qua thì rất ít người dân trong thôn đến. Bọn họ cũng nghĩ rất đơn giản, An Hi Hạo là thanh niên trí thức, sau khi thi đậu đại học chắc chắn sẽ về thành phố, về sau cũng không ở lại vùng nông thôn này, thân thiết cũng không có tác dụng gì, còn Cổ Na thì tất nhiên cũng sẽ đi theo chồng, nên cũng không ai đến nhà.
Nhưng cũng còn mấy người lại để ý đến căn nhà này.
“Lần này bọn họ đi cũng sẽ không thường xuyên về, căn nhà kia có bán không?”
Một bà cụ ngồi trong phòng khách nhà họ Cổ đối diện với bà cụ Cổ.
“Chuyện này thật ra tôi cũng chưa từng hỏi đến, nhưng mà cũng không nên, đợi khi hai đứa nó về cũng có chỗ nghỉ chân.” Bà cụ Cổ cười đáp.
Bà cụ kia nhướng mày, hừ một tiếng: “Không ở lâu sẽ hư đó? Hơn nữa hai đứa nó sẽ học đại học, không cần gom học phí sao? Lại nói, sau khi thanh niên trí thức An về thành phố thì dù có được nghỉ cũng sẽ đưa Cổ Na về ở đây lâu sao? Còn không phải là đưa về nhà họ An ở à?”
Nụ cười trên mặt bà cụ Cổ dần biến mất sau lời của bà cụ kia.
Bà cụ kia nhìn thấy trong mắt, bà ta cười nói: “Lui lại vạn bước mà nói, sau này hai đứa nhỏ về ở nhà bà không phải cũng vậy sao? Nhà kia đã lâu không có người ở thì còn phải dọn dẹp, xử lý khó khăn, còn chẳng bằng đến đây ăn cơm nóng ngủ nệm êm luôn, dù sao bà cũng là bà ngoại của cháu nó.”
Bà cụ Cổ gật đầu, cũng hiểu bà cụ này là vì căn nhà của An Hi Hạo, bà cũng không muốn trò chuyện nhiều với đối phương, nói qua loa vài câu thì tiễn người về.
Lưu Phân vừa mới dỗ con ngủ, nghe tiếng cửa nhà đóng lại mới ra ngoài: “Bà ơi, ai thế?”
Bà cụ Cổ hừ một câu: “Còn không phải là mấy người để ý đến căn nhà của Cổ Na kia à, bà sẽ không bán, một bà lão như bà ngày ngày không có chuyện gì làm sẽ đến dọn dẹp, bà cũng không tin nhà lâu ngày không ai ở sẽ hỏng.”