Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 145: Lên đường

Chương 145: Lên đường

Lưu Phân cười khuyên: “Hơn nữa sau này ông Lưu sẽ quay về, Tiểu Na nói lúc đó sẽ nhờ ông ấy trông nhà hộ.”

“Vậy cũng tốt.” Bà cụ Cổ đã nghe Cổ Na nhắc đến chuyện nhà họ Lưu và nhà họ An, nên ấn tượng về ông Lưu cũng không tệ lắm.

Lúc này hai người Cổ Na cũng vừa tiễn một đôi vợ chồng đi.

Cô đóng cửa nhà, nhìn căn nhà của mình, chỗ đất trống chừa lại trong sân đã trồng mấy cây nho giống do An Hi Hạo tìm về, để mùa xuân cây có chỗ leo lên, An Hi Hạo còn cố ý làm cả giàn.

“Chúng ta vẫn nên đi sớm một chút, tiện thể đi thăm cha mẹ, sau đó sẽ đến trường học.”

Cổ Na dời ánh mắt đang nhìn cây nho giống nói.

“Được, hai hôm nữa lên đường đi.”

Trước giờ An Hi Hạo đều nghe theo Cổ Na.

Sau khi quyết định xong, xế chiều hôm đó Cổ Na bèn đến nhà họ Cổ nói ra quyết định, vì ba anh em Cổ Hành Phong học tại trường ở gần hơn, vì thế bọn họ cũng không cùng đường, không thể đi cùng nhau, hơn nữa vợ chồng Cổ Na đi xa hơn nên hẳn là nên đi sớm hơn.

“Hai đứa cũng đã kết hôn lâu như vậy, bây giờ có thể quay về thành phố thì nên đi thăm người nhà của Hi Hạo.”

Bà cụ Cổ vô cùng không nỡ nắm lấy tay Cổ Na nhiều lần căn dặn phải sống hòa thuận với mẹ chồng và em chồng: “Nếu như họ ức hiếp cháu thì cháu cũng không thể để giống như mẹ mình, không sống được thì hãy quay về, đừng làm chuyện điên rồ.”

Nói đến đây bà cụ Cổ lại nhớ đến con gái mình, nước mắt lập tức rơi xuống.

Chương Xuân Hoa và Lý Đại Yến bèn vội vàng khuyên, Cổ Na cũng cười an ủi: “Sao cháu có thể bị bắt nạt như vậy được chứ, sức của cháu đâu phải bà không biết, họ đánh không lại cháu, nếu như mắng cháu thì cháu sẽ mắng lại, hơn nữa người nhà của anh Hi cũng không phải người vô lý như thế.”

“Cũng đúng, thấy Hi Hạo được dạy dỗ rất tốt, hẳn gia phong nhà này rất ổn.” Bà cụ Cổ bèn vội vàng gật đầu, Cổ Na nhanh chóng lau nước mắt cho bà.

Bọc đồ của vợ chồng Cổ Na rất đơn giản, chỉ mấy bộ quần áo, hơn nữa còn là đồ sẽ mặc ngay, còn cả tiền giấy và thông báo trúng tuyển.

Ngày hôm sau mấy người nhà họ Cổ đến giúp đỡ cũng sửng sốt: “Đã thu dọn xong rồi sao?”

Hai người hai cái túi.

“Xong rồi, đến thành phố anh Hi sẽ mua quần áo mới, giày mới cho cháu nên cũng không mang theo nhiều thứ.” Cổ Na vui vẻ nói.

“Ôi, vậy sẽ rất tốn tiền đó.” Bà cụ Cổ cực kỳ đau lòng.

“Đợi khi cháu đến trường học, muốn quần áo gì thì sẽ viết thư cho bà, nhờ bác cả gửi đến cho cháu là được. Đúng rồi, đây là chìa khóa, nếu như ông Lưu quay về thì để ông ấy ngủ ở phòng lầu dưới, chăn đệm đã được cất sẵn trong tủ kéo.”

Ông Lưu đi đứng bất tiện, ở dưới lầu tiện hơn.

“Ngoài ra mấy cây giống nho này phải nhờ bà trông hộ rồi.”

Cổ Na nhìn giàn nho lại nghĩ đến trên đó toàn là quả, ôi, bao giờ mới được ăn đây.

“Bà hứa sẽ chăm thật tốt cho cháu, nào, lại đây, cầm lấy.”

Bà cụ Cổ từ trong ngực lấy ra một cái túi nhét vào tay Cổ Na, rất phồng, Cổ Na nắm thử, là tiền.

“Cháu không cần đâu.” Cổ Na chuẩn bị trả lại thì bà cụ Cổ đã chặn tay cô: “Đây là tiền trước đó mẹ cháu gửi cho bà, là tiền để dành cho cháu, lúc cháu kết hôn bà đã cho cháu một nửa, vốn là đợi khi cháu có con sẽ cho, nhưng mà bây giờ là lúc cần dùng đến tiền, cháu hãy cầm đi.”

Cổ Na mới không tin tất cả tiền trong đó đều là của mẹ cô cho, chắc chắn bà cụ Cổ đã cho thêm vốn riêng của mình, cô lấy một nửa tiền trong túi, còn dư lại thì trả cho bà cụ Cổ.

“Cháu tiêu tiền phung phí, chỉ cầm một nửa trước, còn dư lại thì sau này sẽ lấy sau.”

Bà cụ Cổ nghĩ cũng phải bèn cẩn thận nhận lấy.

Sáng sớm hôm sau hai người bèn xách túi ra khỏi nhà, bọn họ ngồi xe đến huyện thành, sau đó ra bến tàu mua vé xe đường dài, huyện thành không có tàu hỏa, phải đến tỉnh mới có.

“Ba tiếng sao?”

Cổ Na cảm thấy mình như sắp chết, sắp ngất.

“Anh đi mua cho em một ít quýt, đến lúc đó em cầm ngửi sẽ thấy thoải mái hơn.” An Hi Hạo xoa đầu Cổ Na nói.

Cổ Na kéo tay anh: “Em đi cùng anh.”

An Hi Hạo không nói gì, chỉ càng nắm chặt tay cô.

Sau khi lên xe Cổ Na vẫn vùi đầu vào trong lòng An Hi Hạo, tuy lồng ngực hơi khó chịu nhưng mà cuối cùng vẫn không nôn, tất nhiên như vậy lại càng khó chịu hơn.

Sau khi xuống xe An Hi Hạo dẫn Cổ Na đi dạo quanh tỉnh một vòng, cuối cùng còn ở lại một đêm, hôm sau mới đi mua vé tàu hỏa.

Hai ngày một đêm.

Cổ Na nhếch khóe miệng lên: “Sau này em sẽ đi máy bay.”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch