Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 146: Mẹ chồng nàng dâu

Chương 146: Mẹ chồng nàng dâu

Nhưng mà điều khiến Cổ Na vui mừng là ngồi xe lửa cũng không khiến cô khó chịu, nên tinh thần cực kỳ tốt, cũng không để ý người ngồi đối diện giường họ.

Vì trên xe đều là giường đơn, hai người không có cách nào khác nên An Hi Hạo ngủ ở giường dưới, Cổ Na ở giường trên, mà đối diện cũng là một nam một nữ, chỉ là hai người cũng không nhận ra.



Cô gái giường dưới tên là Trần Xuân Mai, cũng là thanh niên trí thức cùng thành phố với Cổ Na, chàng trai giường trên tên là Hồng Đại Hải, cũng là một thanh niên trí thức, hơn nữa còn ở sát với thôn của vợ chồng Cổ Na.

Hồng Đại Hải biết mọi người đều ở gần nhau, hơn nữa Cổ Na và An Hi Hạo còn là người xếp hạng nhất và nhì thì nhất thời nhiệt tình hơn nhiều: “Hai người thật giỏi, kỳ thi lâu lắm không mở mà có thể lấy được hạng đầu.”

Trần Xuân Mai nghe vậy nhìn hai vợ chồng Cổ Na với ánh mắt kinh ngạc, nhưng mà cũng không nói chen vào, chỉ nghe ba người nói, đến giờ cơm thì cầm lấy hộp cơm của mình đi ra ngoài.

Sau khi Hồng Đại Hải thấy cô ta đi mới nói: “Cô gái này cũng không phải người tốt đẹp gì đâu.”

Cổ Na hả một tiếng: “Chẳng phải hai người không quen nhau sao?”

Hồng Đại Hải cười hì hì: “Tôi không quen cô ta, nhưng mà tôi biết cô ta, đó không phải là cô gái thi đại học xong thì bèn ly hôn với người chồng nông dân sao, nghe nói còn có một con trai ba tuổi.”

Cổ Na và An Hi Hạo không nói gì nữa.

Mấy ngày sau chỉ có Hồng Đại Hải thỉnh thoảng nói chuyện với vợ chồng Cổ Na, Trần Xuân Mai vẫn yên lặng đến khi xuống tàu hỏa.

Lần này vợ chồng An Hi Hạo về thành phố cũng không viết thư báo cho người nhà trước, nhưng mà từ khi họ nhận được giấy báo trúng tuyển đến giờ cũng đã hơn mười ngày.

Đứng trước biển người đông đúc ở trạm tàu hỏa, Cổ Na nắm thật chặt tay An Hi Hạo, tò mò nhìn bốn phía.

“Chúng ta mua ít đồ mang về đi.” Cổ Na áp sát tai An Hi Hạo nói.

An Hi Hạo nắm lấy tay cô, gật đầu: “Nhà cách ga tàu hỏa không xa, phía trước có một cửa hàng, chúng ta vào đó mua đi.”

Cổ Na ừ một tiếng, hai người đến chợ mua cho mỗi người nhà một món quà sau đó mới đi về nhà họ An.

“Cha mẹ đều rất hòa thuận, em không cần ngại cũng không cần căng thẳng đâu, em gái vẫn còn tính con nít, nếu như con bé có gì không đúng thì em cũng đừng chịu đựng một mình, phải nói cho anh biết đấy.”

Vừa đi An Hi Hạo vừa căn dặn Cổ Na.

Cổ Na nhíu mày: “Em không căng thẳng, là anh, anh mới căng thẳng.”

“Vậy sao? Anh căng thẳng sao?”

An Hi Hạo dừng bước nhìn cánh cổng lớn ở phía xa: “Đúng vậy, đã lâu rồi anh không về, rất căng thẳng.”

Cha An đi làm, mẹ An đang ở nhà nấu bữa trưa, khi nghe tiếng gõ cửa còn tưởng là cha An đã quay về nên chỉ gân giọng gọi một tiếng: “Sao ông không mang chìa khóa, đợi tôi một lát.”

Đợi bà lau khô tay rồi đi mở cửa thì mới nhận ra là hai thanh niên đang đứng ở ngoài cửa tủm tỉm nhìn mình, bà nhất thời không kịp phản ứng, nhưng Cổ Na lại nắm lấy tay bà gọi: “Mẹ.”

Giọng nói rõ ràng lại thoải mái.

“Mẹ ơi, bọn con đã về rồi.” An Hi Hạo nói tiếp.

Mẹ An ôi một tiếng, đầu tiên cẩn thận nhìn Cổ Na một chút, sau đó ôm đối phương: “Đây chính là Tiểu Na sao? Vẻ ngoài thật xinh đẹp, con cũng không nói trước một tiếng để cha mẹ đến trạm tàu hỏa đón.”

“Chúng con muốn cho mẹ và cha một sự bất ngờ.” Cổ Na và An Hi Hạo mang theo hành lý vào phòng, nhà họ An là một căn nhà ba phòng ngủ một phòng khách, trong nhà trang trí rất ấm áp, thậm chí còn có hoa cỏ trang trí, nhìn qua đã biết là một gia đình ấm áp.

“Bất ngờ, thật sự quá vui mừng.” Mẹ An vẫn không buông tay Cổ Na: “Đói bụng chưa? Mẹ đã làm cơm nước xong hết rồi, hai đứa ăn trước đi.”

“Đợi cha về rồi cùng ăn.” An Hi Hạo liếc nhìn bức ảnh gia đình trên bàn, vẫn y hệt như trong trí nhớ, ngay cả vị trí cũng không hề nhúc nhích, chẳng qua vì thường được người trong nhà lau chùi nên rất sạch sẽ.

“Chờ ông ấy làm gì, hai đứa ăn trước đi.” Mẹ An nói rồi vào bếp lấy bát đũa ra, Cổ Na nhẹ nhàng kéo lại.

“Mẹ ơi, bọn con vừa ăn trên tàu, không vội, con muốn nói chuyện với mẹ vài câu.”

Mẹ An vội vàng ngồi xuống: “Được được được, đúng rồi, mau đưa giấy báo trúng tuyển của hai đứa cho mẹ xem, hai đứa thật sự là làm mẹ nở mày nở mặt rồi, ở khu chúng ta chỉ có mỗi hai đứa là đã về, con trai của dì Văn và dì Lý cũng chưa về, còn nói là không thi đậu.”

Khi nhắc đến chuyện này thì trên mặt mẹ An đầy vẻ đắc ý.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch