Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 147: Mỉa mai

Chương 147: Mỉa mai

An Hi Hạo mỉm cười lấy quà và giấy báo ra, đầu tiên Cổ Na đưa giấy báo cho mẹ An, sau đó đưa quà mà cô chọn cho bà.

“Đồng hồ đeo tay này không rẻ đâu.” Mẹ An cực kỳ thích.

“Đúng lúc trong tay có phiếu nên mua.”

Mọi người chưa trò chuyện được bao lâu thì cha An đã về, sau khi ông vào nhà cũng ngẩn ra, sau đó lại ra khỏi cửa: “Tôi đang nằm mơ sao?”

Mẹ An ồ lên một tiếng kéo tay ông vào phòng: “Đã bao nhiêu tuổi rồi còn không nghiêm túc, đây là Tiểu Na.”

“Cha.” Cổ Na đứng lên gọi.

“Cha.” An Hi Hạo cũng đứng lên.

Cha An nhìn thấy Cổ Na bèn vội vàng tìm đồ trên người, nhưng mà trên người ông trừ cây bút trước ngực thì cũng chẳng có gì cả, nhất thời cứng nhắc cười: “Cha chưa kịp chuẩn bị quà gặp mặt, lần sau nhất định sẽ bù.”

“Cha à, chúng ta đều là người một nhà, còn cần quà gặp mặt gì chứ?” Cổ Na cười nói.

“Đúng đúng đúng, người một nhà, mau ăn cơm mau ăn cơm đi.” Mẹ An vào bếp nhìn phần cơm chỉ dành cho hai người mới vỗ đầu một cái, trực tiếp cầm hộp đựng cơm đi ra ngoài: “Mẹ ra ngoài lấy ít cơm về.”

Cổ Na cũng đi theo, hai người vừa nói vừa cười.

Cha An nhìn nhìn An Hi Hạo: “Gầy, đen, nhưng mà tinh thần và cả vợ đều rất tốt, lần này con đến nông thôn được lời rồi.”

An Hi Hạo cười khẽ: “Cha à, mọi chuyện trong nhà vẫn ổn chứ?”

“Ổn, đều ổn cả, em gái con cũng đã đến trường của cậu cả để học rồi, nếu như hai đứa về sớm vài ngày thì đã được gặp.”

Vẻ mặt của cha An có vẻ tiếc nuối.

“Trường của cậu cả là trường nội trú, Tiểu Muội đồng ý đi sao?”

An Hi Hạo hơi ngạc nhiên.

Cha An cười ha ha, vừa lấy trong ngăn tủ ra một chai rượu vừa trả lời: “Chuyện mở lại kỳ thi đại học là chuyện lớn, đúng lúc con bé vừa đến dịp bèn học thật tốt, mấy năm nữa con bé cũng cần thi đại học rồi.”

“Nào, hai chúng ta uống vài ly.”

Nói xong cha An bèn cúi người mở bình rượu, An Hi Hạo nhận lấy rót đầy ly cho cha và mình.

Sau khi uống xong một lý, An Hi Hạo nhìn tấm hình trắng đen nhỏ treo trên tường.

“Lúc ông nội đi thanh thản chứ?”

Tay của cha An dừng lại, cười đáp: “Thanh thản, là đi trong mơ, sáng hôm đó mẹ con gọi ông ấy dậy ăn sáng, lúc đó ông còn đang cười nữa, xem ra là mơ rất đẹp.”

Có thể mất trong lúc đang ngủ như vậy cũng là một chuyện tốt.

Hai cha con nhìn nhau cười.

Mà Cổ Na và mẹ An vừa đến quán cơm quốc doanh mua đồ ăn đi ra thì gặp phải một người phụ nữ trung niên, nhìn cặp lồng trên tay của bà ta, chắc cũng là đi lấy cơm.

“Ôi, hôm nay đúng là hiếm có, bà đã nghĩ thông suốt, đi ra mua cơm rồi hả?”

Giọng điệu của người phụ nữ có vẻ hơi là lạ, vẻ mặt cũng không mấy thân thiện, Cổ Na đã ngửi thấy mùi kẻ thù.

Quả nhiên mẹ An lườm một cái: “Tôi thích ra mua thì mua, thi thoảng đổi khẩu vị thì sao chứ?”

Nói xong còn cười: “À, tôi cũng quên giới thiệu, Tiểu Na, đây là dì Vương, con gái của dì ấy cũng đến nông thôn, cũng không biết có thi đậu không, nhưng mà vẫn chưa về thành phố đâu.”

Sắc mặt của dì Vương nhất thời thay đổi: “Con gái tôi có về không thì liên quan gì đến bà.”

“Chuyện của con trai và con dâu tôi thì cũng liên quan gì đến bà. Đừng tưởng là tôi không biết, hai năm này bà đồn lung tung chuyện gì.” Mẹ An nói xong bèn kéo tay Cổ Na đi.

Dì Vương vô cùng lúng túng đứng tại chỗ, muốn giải thích lại không biết nói gì, đợi khi lấy lại tinh thần thì trước mắt đã không còn bóng dáng hai mẹ con Cổ Na.

“Dì Vương này lúc làm việc thì không hợp với mẹ, sau đó khi bọn mẹ về hưu thì bà ta vẫn không ưa mẹ, còn không phải lúc hai đứa kết hôn thì mẹ và cha con đều rất vui, mời người thân trong nhà đến ăn cơm, cho nên bà ta biết chuyện.”

“Không bao lâu sau mẹ đã nghe rất nhiều người nói mấy lời không hay, tức đến mức đau gan.” Bây giờ nghĩ lại mẹ An vẫn còn tức.

“Mẹ đừng giận, không phải mẹ vừa nói đó sao, con và anh Hi đã về rồi, còn thi đậu trường đại học tốt, còn con gái của dì Vương thì không biết bao giờ mới về nữa.” Cổ Na an ủi.

Mẹ An nhất thời sảng khoái tinh thần: “Đúng vậy, hai đứa làm mẹ nở mày nở mặt quá, hai đứa cùng đậu trường tốt như vậy, thật tốt.”

Lúc An Hi Hạo viết thư về nói là để ý một cô gái, mẹ An vô cùng lo lắng lỡ như trình độ văn hóa của hai người không giống nhau thì dù có thích thì sau này cũng sẽ có rất nhiều sự khác biệt, rất dễ xảy ra mâu thuẫn, bà không muốn thấy gia đình như vậy. Nhưng mà sau đó mỗi lần con trai viết thư về thì đều sẽ nhắc đến Cổ Na, lại còn nói Cổ Na rất thông minh, học gì cũng rất nhanh, lúc đó bà cũng đã đỡ lo một nửa.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch