Chỉ cần thông minh hiếu học thì sẽ có chung chủ đề, cuộc sống của hai vợ chồng sẽ không nhạt nhẽo.
Kết quả sau khi thi đại học xong, An Hi Hạo lại báo một tin vui bất ngờ, Cổ Na vậy mà lại thi đậu chung một trường đại học với An Hi Hạo, thật sự là quá ngạc nhiên.
“Nếu em gái các con cũng có đầu óc như con và Hi Hạo, mẹ và lão An cũng không cần phải bận tâm như vậy.” Mẹ An bất đắc dĩ nói.
“Em gái rất thông minh mà, mẹ cứ chờ xem, mấy năm nữa khi con bé thi đại học sẽ không thua kém đâu.”
“Lời này mẹ phải nói cho con bé biết để con bé có cảm giác áp lực mới được.”
Lúc quay lại nhà họ An thì cha An đã uống hai chén rồi, mẹ An trừng mắt: “Được rồi, chiều nay còn phải đi làm, ông định cả người đầy mùi rượu đi làm sao?”
Cha An vội vàng cất ly rượu đi: “Không uống không uống nữa, tôi vui mà, nếu như có ai hỏi tại sao tôi lại uống rượu, tôi cũng dễ giải thích.”
Khoe khoang là con trai và con dâu mình đã về rồi.
Tất nhiên là mẹ An cũng biết ý định của cha An, chỉ cười không nói gì, sau khi cùng Cổ Na dọn cơm nước xong thì cùng nhau ăn cơm.
Sau khi ăn cơm thu dọn xong bát đũa thì cha An cũng đi làm, mẹ An để hai vợ chồng trẻ quay về phòng ngủ nghỉ tạm, bà đeo giỏ thức ăn đi ra ngoài nói là mua thức ăn, nhưng mà cũng còn quá sớm, thật ra là đang đi khoe khoang.
“Cha mẹ anh không giống như anh nói.” Cổ Na nằm trên giường chọc vào hông của An Hi Hạo, An Hi Hạo bắt tay cô lại: “Nếu em muốn quậy thì anh quậy cùng em.”
Cổ Na cười hì hì, xoay người nằm lên trên An Hi Hạo: “Bây giờ không được, ngại lắm.”
An Hi Hạo đưa tay nhéo mũi cô: “Còn học được biết ngại?”
“Người ta là con gái mà?” Cổ Na giả vờ làm giọng chua the thé.
An Hi Hạo nhéo tai cô: “Học ai kiểu nói chuyện này đấy?”
Cổ Na hừ lạnh: “Học mấy cô gái nói chuyện với anh trên tàu đó.”
Lúc bọn họ sắp xuống xe, một cô gái bước lên dụ dỗ An Hi Hạo, thậm chí còn động tay động chân, chưa đợi An Hi Hạo nổi giận thì Cổ Na đã giẫm một cái lên chân của đối phương, làm hộ hoa sứ giả.
An Hi Hạo rúc vào cổ của Cổ Na: “Vậy cứ tiếp tục làm đi.”
Hơi thở của Cổ Na ngày càng gấp gáp: “Làm thế nào?”
“Bảo vệ cái này của anh.” An Hi Hạo kéo tay Cổ Na đặt vào lồng ngực mình.
“Cái này.” Lần này tay đặt ở bụng anh.
“Còn cả chỗ này nữa.”
Lần này là chỗ nào đó. Cổ Na không nhịn được nhéo anh một cái, nơi đó nhất thời “lớn” lên.
Cô còn chưa kịp cười trộm đã bị An Hi Hạo xoay người đè xuống.
Mẹ An đi bộ vài vòng về thì tất cả mọi người quen biết nhà họ An đều biết, An Hi Hạo đã dẫn vợ về, có người thì ghen tỵ, có người thì hâm mộ, đủ mọi cảm giác.
Cổ Na và mẹ An nói chuyện với nhau, hơn nữa Cổ Na rất thích đọc sách, điều này Cổ Na rất giống mẹ An, hai người cứ như vậy vây quanh sách và mấy câu chuyện về An Hi Hạo khi còn bé mà nói mãi không hết chuyện.
Sau khi ở nhà năm sáu ngày thì Cổ Na và An Hi Hạo đến trường học của An Tiểu Muội một chuyến.
An Tiểu Muội trông trắng trẻo trong sáng, lúc cười lên có hai má lúm đồng tiền nhìn rất ngọt ngào, khi thấy anh trai đã lâu không gặp của mình bỗng xuất hiện thì có vẻ cực kỳ vui mừng.
Đợi khi An Hi Hạo giới thiệu Cổ Na với cô bé, cô bé lại xấu hổ, mãi đến khi Cổ Na lấy quà ra nói chuyện vài câu với đối phương thì cô bé mới thoải mái một chút.
Sau khi rời khỏi trường học, hai người đi vào công viên dạo một chút.
“Anh nhìn xem em gái của anh hiền lành như vậy, sao anh lại hư như vậy chứ?”
Cổ Na kéo cánh tay của An Hi Hạo hỏi.
Vẻ mặt của An Hi Hạo vô tội nhìn vào gò má trắng nõn của Cổ Na: “Anh hư sao? Bà ngoại cũng nói là anh thật thà.”
Cổ Na không hề khách sáo cho anh một ánh mắt khinh thường: “Nếu như anh thành thật thì không biết thế giới này sẽ ra sao?”
“Để anh đoán thử nhé, chắc chắn là rất tốt đẹp.” Da mặt của An Hi Hạo cực kỳ dày.
Hôm sau hai người xuất phát đến thủ đô.
“Mẹ đã nói là để mẹ tiễn hai đứa đi mà hai đứa lại không chịu, thật sự là tức chết mẹ mà.”
Mẹ An và cha An đưa hai người đến bến tàu, vẻ mặt đau lòng nói với An Hi Hạo.
An Hi Hạo bất đắc dĩ kéo tay của mẹ An xuống: “Mẹ ơi, con và Tiểu Na đã lớn thế này rồi còn cần mẹ đưa đến trường học sao?”
“Thì sao chứ?” Mẹ An càng không vui: “Dù con có năm mươi sáu mươi tuổi, chỉ cần mẹ còn sống thì trong mắt mẹ hai đứa vẫn là con nít.”
“Ôi, nói mấy lời vô dụng này làm gì, các con nói đúng, bọn nó tự biết suy nghĩ mà, bà đừng quan tâm mù quáng.” Lời này của cha An làm mẹ An hừ một tiếng nhưng cũng không nói mấy lời đó nữa.