“Nên vào trạm rồi.” An Hi Hạo liếc nhìn đồng hồ đeo tay: “Cha mẹ, bọn con đi đây, đến kỳ nghỉ lại về.”
Cổ Na vẫy tay với hai người.
Mẹ An lớn tiếng căn dặn: “Hi Hạo con nhớ chăm sóc Cổ Na của cha mẹ tốt một chút, nếu như con bắt nạt con bé thì mẹ sẽ không cho con vào cửa đâu.”
“Nghe thấy chưa, em có chỗ dựa lớn đó?”
Sau khi lên tàu Cổ Na chọc vào cánh tay anh cực kỳ đắc ý nói.
An Hi Hạo vội vàng xin tha: “Sau này ngài muốn làm gì, ăn gì cứ việc căn dặn, tiểu nhân nhất định làm theo.”
Cổ Na tỏ ra vô cùng hài lòng về sự biết điều của anh.
Đại học thủ đô là trường đại học có lịch sử lâu đời, ở đây đã đào tạo ra rất nhiều danh nhân, Cổ Na và An Hi Hạo đứng ở trước cổng trường, phía trước có một vài sinh viên đang đón sinh viên mới.
“Chuyên ngành của chúng ta không giống nhau, em đi đến chỗ của mình, đợi anh xong rồi thì đến cổng trường học chờ em, sau đó chúng ta lại mua chút đồ dùng hàng ngày.” Trước giờ Cổ Na không phải người làm chuyện gì cũng dính lấy nhau, hơn nữa cô cũng không phải là kiểu nữ sinh yếu đuối, với lại đồ đạc cũng không nhiều nên vốn không cần An Hi Hạo giúp đỡ.
“Đi đi, em cẩn thận một chút.” An Hi Hạo dặn dò.
Cổ Na gật đầu trực tiếp kéo một người lại hỏi đường sau đó rời đi.
Mà lúc An Hi Hạo chuẩn bị rời đi lại bị một người đàn ông đeo mắt kính cản lại: “Cậu cũng mới đến đăng ký sao? Tôi là người đón tiếp tân sinh viên, tất nhiên tôi cũng là tân sinh viên, chỉ là tôi đến sớm hơn cậu hai ngày, đi thôi.”
An Hi Hạo cười nói: “Vậy làm phiền cậu.”
“Phiền gì chứ, tôi là Trịnh Hưng Quốc học chuyên ngành khoa học y sinh, còn cậu?”
“Tôi tên An Hi Hạo, cũng học khoa học y sinh.”
“Vậy chúng ta là bạn học rồi.” Trịnh Hưng Quốc càng vui vẻ nói.
Cổ Na trực tiếp đi ghi danh sau đó đóng học phí, lấy chìa khóa phòng mình rồi chạy thẳng đến kí túc xá, phòng ngủ ở tầng ba, cô là người thứ hai đến.
Người đầu tiên còn là người quen, là nữ thanh niên trí thức mà trước đó gặp trên tàu hỏa tên Trần Xuân Mai.
Cổ Na hơi nhướng mày, cô nhớ nam thanh niên trí thức kia nói trường đại học mà Trần Xuân Mai thi đậu cũng không phải là trường này mà: “Thật trùng hợp nhỉ.”
Cổ Na cười chào hỏi.
Trần Xuân Mai sợ đến mức đứng lên: “Trùng hợp, trùng hợp thật.”
Cổ Na liếc nhìn giường chiếu đã được cô ta sắp xếp: “Xem ra chúng ta là bạn cùng phòng rồi?”
Trần Xuân Mai vội vàng lắc đầu: “Không phải, không phải, tôi chỉ mang đồ đến đây giúp người khác, cô ấy vẫn còn đang ăn ở ngoài, lúc nữa mới đến.”
Cổ Na khẽ gật đầu: “Cô học trường nào thế?”
Trần Xuân Mai cúi đầu xuống: “Ở Tây Thành, tôi đi trước, lần sau có cơ hội lại nói chuyện tiếp.”
Nói xong bèn cầm túi trên giường nhanh chóng đi mất.
Cổ Na ném hành lý của mình lên giường, vừa mới trải giường xong thì một cô gái có vẻ ngoài khá giống Trần Xuân Mai ngáp dài đi vào phòng.
Thấy Cổ Na cũng không chào hỏi, chân cũng không rửa mà trực tiếp cởi giày leo lên giường đã được Trần Xuân Mai trải xong.
Cổ Na nhíu mày, họ hàng của Trần Xuân Mai sao?
Cô thấy không có thời gian để chần chờ nên cầm ví tiền đi ra khỏi phòng đến chỗ đã hẹn với An Hi Hạo.
An Hi Hạo và cô gần như đến cổng trường học cùng lúc.
“Biết em tình cờ gặp được ai trong phòng ngủ không?”
Cổ Na tỏ vẻ bí mật hỏi.
An Hi Hạo rất phối hợp, vẻ mặt tò mò: “Ai?”
“Trần Xuân Mai, chính là nữ thanh niên trí thức trên tàu hỏa đó.”
An Hi Hạo thật sự hơi ngạc nhiên: “Cô ta cũng ở trường này ư?”
Ở thành phố của họ hình như cũng chỉ có hai người thi đậu trường này.
“Không phải, chỉ là hình như một người bạn cùng phòng của em là họ hàng của cô ta, chắc là cô ta đưa người thân đến đây, đã đi rồi.”
Cổ Na xoa bụng một cái: “Em đói rồi, chúng ta đi ăn cơm thôi, ăn cơm rồi hẵng đi mua đồ.”
“Được.”
Lúc ăn cơm Cổ Na gần như chỉ gọi thịt, mấy người ở bàn bên cạnh đều trợn mắt thật lớn, cảm thấy cô gái này đúng là phá của.
Cổ Na cũng không quan tâm, cô ăn một miếng cơm lại gắp một miếng thịt, nhất thời cảm thấy mình như được sống lại.
Vừa ăn xong, An Hi Hạo lại gắp một miếng thịt đưa đến bên miệng cô, Cổ Na há to miệng ăn: “Ăn ngon thật.”
Nhìn dáng vẻ đáng yêu của cô, An Hi Vọng không nhịn được lại gắp một miếng đến bên miệng cô: “Ăn thêm miếng nữa.”
“Em tự ăn, anh ăn đi.” Ăn nhiều thịt như vậy sẽ ngấy.
Sau khi ăn xong hai người đi mua đồ cá nhân của mình, sau đó quay về trường học.