Lần này lúc về phòng thì những người khác đều đã đến, đây là phòng cho bốn người ngủ, trừ Trần Xuân Hà là họ hàng của Trần Xuân Mai ra thì còn một người bạn từ phương nam và một người bạn phía đông, cả hai người đều không thích nói chuyện, mà Trần Xuân Hà cũng không muốn nói chuyện với họ nên trong phòng ngủ đặc biệt yên tĩnh.
Chẳng qua dù là trong hoàn cảnh đó, ba người lần đầu tiên gặp nhau này lại có thể vì một chuyện nhỏ mà cãi nhau, còn đến mức túm tóc mắng cả tổ tông.
Cổ Na khó khăn lắm mới lôi được mấy người này ra, nằm trên giường thở dài, vẫn nên nghĩ cách chuyển ra ngoài mới được.
Mà cùng chung suy nghĩ như vậy còn có An Hi Hạo.
Phòng ở của nam lại càng gay go hơn phòng ngủ cho nữ, đặc biệt là một người sạch sẽ như An Hi Hạo lại gặp phải hai người bạn cùng phòng một người hôi nách một người hôi chân.
Dọn ra ngoài!
Đây là quyết định mà hôm sau khi hai người gặp nhau đã đưa ra.
“Chúng ta viết đơn xin, lý do cứ để anh viết.” An Hi Hạo sờ mũi nói.
“Được, ngày mai mới có tiết học, bây giờ chúng ta đi xem phòng.”
Cổ Na không chờ nổi nói.
“Không vội, đầu tiên cứ nộp đơn đã.” An Hi Hạo nghĩ chu toàn hơn.
Cuối cùng đơn xin cũng đã được đồng ý, hai người nhanh chóng ra ngoài tìm nhà ở, sau cùng tìm được một khu nhà nhỏ cách trường mười mấy phút đi bộ.
Trong khu này đã có hai nhà ở, bọn họ là nhà thứ ba, chỉ có hai căn phòng, một phòng là phòng ở, còn một là nơi nấu cơm, còn quần áo thì giặt ở chỗ tắm rửa.
Một tháng mười đồng chưa bao gồm tiền điện nước.
Như vậy đã là rất rẻ rồi, dù hoàn cảnh không được tốt lắm, nhưng mà Cổ Na và An Hi Hạo chọn vì nó gần trường, đặc biệt là sau tiết cuối buổi trưa có thể về nhà nấu cơm ăn.
“Đợi cuối tuần mua ít đồ trang trí lại căn phòng, dọn dẹp bên ngoài cho sáng sủa một chút.”
Cổ Na không thích mấy chỗ âm u.
Biết Cổ Na định dọn ra ngoài nên Trần Xuân Hà trực tiếp đặt sách của mình lên giường của Cổ Na.
“Cô làm gì vậy?”
Cổ Na vẫn đang thu dọn đồ đạc ngạc nhiên hỏi.
Nhưng mà Trần Xuân Hà lại nói như đương nhiên: “Cô dọn đi rồi thì giường này cũng không có ai ở, sau này tôi sẽ đặt đồ ở đó, vì sợ vài người không tự giác nên tôi không thể làm gì khác là đặt mấy quyển sách lên đánh dấu chỗ này có người.”
Hai bạn cùng phòng khác nghe vậy thì đều tái mặt.
Chưa đợi hai cô ấy nóng giận thì Cổ Na đã cầm sách của Trần Xuân Hà xuống: “Tôi đi thật, nhưng mà bạn cùng phòng mới sẽ lập tức chuyển đến đây.”
“Còn có người đến đây sao?”
Mặt của Trần Xuân Hà cũng tái đi.
Cổ Na nhún vai không nói thêm gì nữa, cầm lấy đồ của mình xong bèn rời đi.
Sau khi hai người quay lại nhà và sắp xếp đơn giản đồ đạc của mình thì ôm nhau ngủ.
Điều khiến Cổ Na cảm thấy hưởng thụ nhất trong cuộc sống đại học là thư viện, thư viện trường đại học thủ đô là thư viện lớn nhất thủ đô, ở đây nhiều sách chết đi được. Một người biết rõ sự quan trọng của việc học như Cổ Na khi không có tiết thì sẽ cùng An Hi Hạo đến thư viện.
Sau khi về nhà còn mượn thêm một quyển, sau khi đọc xong của mình sẽ đọc của An Hi Hạo.
Chuyên ngành của An Hi Hạo khiến anh thường xuyên không thể tan học về nhà đúng giờ nên Cổ Na làm cơm xong cũng không vội ăn mà ngồi một bên cầm sách đọc.
Cạch!
Tiếng cửa mở ra khiến Cổ Na ngẩng đầu, chỉ thấy người đứng ở cửa là chủ của căn nhà phía đông, sắc mặt cô ta trắng bệch, mí mắt gần như có màu xanh đen, nhìn có vẻ tinh thần không được tốt.
“Chị Vương có chuyện gì sao?”
Cổ Na đặt sách xuống đứng dậy hỏi.
Chị Vương kia liếm môi, xoa xoa hai bàn tay: “Tôi, tôi muốn mượn hai người ít đồ.”
Cổ Na liếc nhìn chị ta, mấy ngày nay vừa chuyển đến chị Vương này thỉnh thoảng thường đến mượn chút gì đó của họ, hơn nữa đều là những thứ nhỏ nhặt, cũng chỉ toàn là đồ dùng được một lần duy nhất nên cũng không phải chuyện thường xảy ra, hôm qua cô mới hỏi ý An Hi Hạo, về sau chị Vương này đến mượn cái gì thì cũng không cho.
“Thứ gì?”
“Dầu, nhà chúng tôi đã hết dầu rồi.”
Nói xong ánh mắt của chị Vương chăm chú nhìn chằm chằm vào thức ăn trên bàn, vì sợ lạnh nên Cổ Na còn cố ý dùng bát đậy thức ăn lại.
“Mượn dầu sao?”
Đây là hành động kiểu gì chứ?”
…
Chị Vương nuốt một ngụm nước bọt, ánh mắt không hề nhìn Cổ Na cái nào, trái lại nhìn vào bàn cơm rồi đi vào trong mấy bước: “Chỉ là một chút dầu, sau này sẽ trả.”
Cổ Na bước đến một bước chắn trước mặt chị ta, ánh mắt không hề thân thiện: “Không có, không cho mượn.”
Vẻ mặt chị Vương kinh ngạc nhìn cô: “Chỉ là một chút dầu...”