Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 151: Chị Vương

Chương 151: Chị Vương

“Dù có rất nhiều dầu tôi cũng không cho mượn.” Vẻ mặt của Cổ Na không hề có ý thương lượng: “Mấy thứ trước đó chị mượn chúng tôi cũng không tính toán nữa, nhưng mà chị không thể càng ngày càng quá đáng, tôi có rất nhiều ưu điểm, trong đó ưu điểm lớn nhất là bảo vệ thức ăn.”

Cô cầm lấy hạt óc chó mà hôm qua thím ở phòng tây mang sang cho, nhẹ nhàng bóp một cái vỡ vụn, chị Vương sợ hãi nhìn cô.

“Còn mượn nữa không?”

Cổ Na nhíu mày hỏi.

Chị Vương hoảng hốt xoay người chạy cực nhanh.

Cô ta có thể không biết xấu hổ nhưng đâu thể không muốn sống được.

Thím Dương ở phòng phía tây vẫn luôn để ý tình hình bên này, sau khi thấy chị Vương chạy ra khỏi cửa thì vội vàng cầm bó cải xanh trong nhà sang nhà Cổ Na.

“Thím Dương, thím thế này là?”

Cổ Na bị đưa cho một bó cải xanh thì hơi ngẩn người.

Thím Dương cũng là một người thoải mái, trực tiếp đặt mông ngồi xuống, tâm trạng thím vô cùng tốt: “Tặng cho cháu, sau vườn thím có trồng ít đồ ăn, hai người nhà thím cũng không ăn hết.”

Cổ Na mỉm cười nói cảm ơn, sau đó đặt rau sang một bên, lấy trong ngăn kéo ra một túi hạt dưa cùng thím Dương cắn.

Thím Dương bốc đại một nắm: “Cháu thật giỏi đấy, sao trừng trị được cô ta thế?”

Cô ta này là đang nói đến chị Vương.

Cổ Na cười híp mắt chỉ mấy mảnh vụn trong thùng rác: “Cháu bóp nát mấy hạt óc chó trước mặt chị ta, chị ta bèn bị hù chạy.”

Thím Dương ôi một tiếng, nắm lấy tay Cổ Na nhìn: “Tay cũng không hề bị đỏ, sức của cháu cũng quá mạnh rồi.”

“Trẻ con ở vùng núi không có thứ gì khác, chỉ có mỗi sức mạnh.” Cổ Na không hề kiêu ngạo.

Thím Dương nhìn về phía căn nhà phía đông xì một tiếng khinh thường: “Người phụ nữ đó hết ăn lại nằm thì thôi đi, da mặt còn cực kỳ dày, ban đầu thím vừa đến còn cảm thấy cô ta đáng thương, sau đó nhân lúc hai người nhà thím không ở nhà thì còn cạy cửa nhà thím, nếu không phải thím quay về kịp thì không biết đồ trong nhà sẽ mất nhiều đến mức nào.”

“Thím không báo cảnh sát sao?”

Cổ Na kinh ngạc hỏi, đây là thủ đô, an ninh rất tốt.

Thím Dương thở dài: “Còn không phải cô ta quỳ trên mặt đất cầu xin tha thứ, còn nói gì mà trong bụng có mang thai, bọn thím nhất thời nhẹ dạ không báo cảnh sát, chỉ tuyệt giao.”

“Con sao? Chị Vương có con sao?”

Cổ Na nghi ngờ gãi đầu, cô không nhận ra đấy.

Thím Dương chớp chớp mắt vài cái nhìn cô: “Bị sảy rồi, cô ta làm tình nhân, bị vợ của người đàn ông kia tìm đến, sau đó hai người đánh nhau một trận, thể trạng của cô ta sao mà đánh thắng nổi cơ chứ, đến chiều thì bị sảy thai.”

Lúc đó thím Dương vẫn không nén được lòng mang cơm cho mấy ngày, kết quả bản tính của đối phương đến chết cũng không đổi, còn muốn mượn đồ, lúc này thím Dương mới hoàn toàn lạnh lòng.

An Hi Hạo quay về đúng lúc hai người đang nói chuyện, thím Dương thấy anh đã về thì cũng không ngồi lâu nữa, bà ta dặn dò hai vợ chồng trẻ: “Mấy đồ đáng giá thì hãy mang theo người hết đi, gạo dầu thì khóa lại, muối ăn bao nhiêu thì mua bấy nhiêu, cẩn thận phòng đông.”

Nói xong bèn đi mất.

An Hi Hạo bỏ cặp xuống: “Sao thế?”

“Chị Vương đến mượn dầu bị em hù chạy mất.” Cổ Na mở bát cơm lên, hơi nóng bay ra.

An Hi Hạo rửa mặt xong quay lại: “Lần sau chị ta đến đừng mở cửa là được.”

“Trong thời gian ngắn chị ta sẽ không đến nữa đâu, nếu như còn đến em sẽ đánh chị ta một trận, không đúng, đánh người là phạm pháp, em sẽ trêu cho chị ta biết mùi.”

Cổ Na cảm thấy mình cần phải làm một cô gái xinh đẹp tài đức thông minh.

Ăn cơm xong hai người dọn dẹp trong ngoài nhà một lượt, Cổ Na còn cố ý hái hoa dại bày trong nhà, trong nhà nhất thời đầy hơi thở văn thơ.

Mấy ngày này chị Vương không hề đến lần nào.

An Hi Hạo dùng báo cũ dán lên cửa sổ, như vậy thì cũng không cần mua rèm cửa nữa.

Bây giờ gần như họ đang dùng số tiền vốn có, có thể tiết kiệm được chừng nào hay chừng đó.

Cổ Na tính toán lại một chút tiền tiết kiệm của hai người, không nhiều cũng không ít, nếu cứ tiếp tục như vậy thì cũng không được, bây giờ chưa thể bắt đầu kinh doanh tư nhân, muốn ra ngoài buôn bán cũng không được, hơn nữa chương trình học và bài vở của họ cũng rất nặng.

“Em đã quên học bổng và tiền thưởng của các cuộc thi rồi sao?” An Hi Hạo cười hỏi.

Cổ Na vỗ đùi, đúng vậy nhỉ! Sinh viên thì sẽ kiếm tiền từ trường học rồi.

Từ sau hôm đó, tinh thần học tập của Cổ Na càng cao hơn, chỉ cần trong ngành có cuộc thi gì thì cô nhất định sẽ tham gia, hơn nữa lần nào cũng đạt hạng nhất, An Hi Hạo cũng giống vậy, hai người lập tức nổi tiếng trong trường, mà vì vẻ ngoài của hai người đều xuất sắc nên cũng khiến rất nhiều người theo đuổi.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch