Đặc biệt là Cổ Na. Dù người theo đuổi An Hi Hạo cũng rất nhiều nhưng mà đều là các cô gái, thời buổi này con gái vẫn ngại ngùng nên không có hành động gì quá lố, nhưng mà người theo đuổi Cổ Na thì không giống vậy, thường tạo ra cảnh “vô tình gặp mặt” hoặc thậm chí là “anh hùng cứu mỹ nhân”.
Cổ Na bị làm phiền đến mức muốn đánh người, An Hi Hạo càng trực tiếp đánh cho một trận, sau đó tìm đến trường học lấy giấy đăng ký kết hôn của hai người ra, thể hiện Cổ Na là người của mình, nếu những người khác còn tiếp tục quấn lấy thì sẽ báo cảnh sát.
Những người theo đuổi tiếc hận rút lui.
Cả hai lại bắt đầu học tập và tham gia các cuộc thi để kiếm tiền trang trải cuộc sống.
Hôm nay buổi tối khi tan học, Cổ Na dọn dẹp xong sách chuẩn bị rời khỏi phòng học, kết quả bị Trần Xuân Hà gọi lại, nhìn tinh thần của cô ta có vẻ không được tốt lắm.
“Có việc gì sao?” Cổ Na nghi ngờ hỏi.
Dù cô và Trần Xuân Hà học chung một lớp, trước kia cũng xem như là bạn cùng phòng nhưng mà cũng không thân, cơ bản là sẽ không nói chuyện.
Trần Xuân Hà cắn môi: “Tôi, tôi muốn mượn cô ít tiền.”
“Vay tiền sao?” Cổ Na ôm cặp sách của mình: “Cô làm sao vậy?”
Trần Xuân Hà không nói gì, chỉ gục đầu xuống, giọng nói có vẻ nghẹn ngào: “Nếu không cho mượn cũng không sao.”
Cổ Na nhìn Trần Xuân Hà hoàn toàn khác trước đây: “Có phải cô mang thai không?”
Trần Xuân Hà bỗng ngẩng đầu lên cảnh giác nhìn cô: “Cô, cô nghe thấy chuyện này ở đâu?”
“Hai bạn cùng phòng nói, hai tháng nay cô không đến kỳ, lúc hai cô ấy đoán ra thì đúng lúc tôi ngồi đằng sau.” Cổ Na thành thật trả lời.
Vì tính cách của Trần Xuân Hà nên mấy bạn chung phòng vốn không thân với cô ta, cô ta vì tránh bị mất mặt nên cũng lạnh nhạt với họ, lúc ở lớp cũng không thường xuyên nói chuyện.
Chẳng qua có một lần Cổ Na và An Hi Hạo đi dạo phố thì lại thấy Trần Xuân Hà vậy mà lại lén mua bánh bao đút cho mèo hoang ở hẻm nhỏ phía sau trường, lúc đó vẻ mặt cô ta rất dịu dàng.
Những người có lòng yêu thương động vật, dù tính cách có khó chịu thì nội tâm hẳn là cũng rất tốt.
Trần Xuân Hà nghe vậy che mặt khẽ khóc, lúc những người lớp khác đi ngang qua nghe thấy định vào xem thì Trần Xuân Hà đã giơ chân đạp cửa đóng lại.
Cổ Na lấy tiền giấy trong túi ra đưa cho cô ta, Trần Xuân Hà không hề khách sáo nhận lấy, sau đó nghẹn ngào nói: “Tôi sẽ không cảm ơn cô.”
“Ừ.” Cổ Na cũng chưa từng nghĩ đối phương sẽ nói cảm ơn mình.
Một lát sau Trần Xuân Hà lau khô nước mắt, lại là vẻ mặt lạnh nhạt cô đơn: “Chuyện hôm nay đừng nói ra ngoài.”
“Ừ.” Cổ Na gật đầu: “Đi thôi.”
Trần Xuân Hà nghi ngờ nhìn cô: “Đi đâu?”
Cổ Na chỉ về hướng bệnh viện: “Đi bệnh viện, đợi khi cô làm phẫu thuật xong thì tôi sẽ xin nghỉ giúp cô, sẽ nói là cô về nhà có chuyện gấp.”
Vành mắt của Trần Xuân Hà đỏ lên, cuối cùng nói: “Cảm ơn.”
Cổ Na: ... Đúng là thơm thảo mà.
An Hi Hạo đứng ở cổng trường, Cổ Na dẫn Trần Xuân Hà ra nói qua tình hình, Trần Xuân Hà biết hai người là vợ chồng nên cũng không cản Cổ Na nói cho đối phương biết tình hình thực tế.
“Buổi tối ở bệnh viện không có bác sĩ, nhưng nếu như khám gấp thì đến trước làm thủ tục nằm viện, ngày mai khám xong hẵng làm phẫu thuật.” An Hi Hạo hiểu tình hình bệnh viện hơn hai người một chút.
Cổ Na nhìn Trần Xuân Hà, cô suy nghĩ một chút nói: “Sáng mai tôi sẽ xin chính trị viên cho nghỉ, sau đó đến bệnh viện với cô, tối nay quay về phòng thu dọn ít đồ đi.”
Cổ Na vỗ mạnh vào đầu, là do cô sơ sót.
Sáng hôm sau Cổ Na xin nghỉ một hôm đến bệnh viện với Trần Xuân Hà, sau khi Trần Xuân Hà làm kiểm tra xong thì ngồi ở ngoài phòng phẫu thuật chờ, bây giờ tình hình của bệnh viện chính là vậy.
Cô ta có vẻ rất căng thẳng, đầu vẫn cúi thấp sợ ánh mắt của những người đi ngang qua.
Cổ Na an ủi: “Những người đến đây đều không muốn có con, cô không cần để ý.”
“Nhưng mà con của các cô ấy không giống con tôi.” Trần Xuân Hà lau nước mắt, mếu miệng nhìn Cổ Na: “Tôi cũng không biết cha của đứa bé là ai.”
Cổ Na sửng sốt.
Hóa ra lúc Trần Xuân Hà đi tìm Trần Xuân Mai, hai người cùng đi ra ngoài ăn thì bị người ta che miệng kéo vào hẻm nhỏ, hai người đều bị làm nhục, vì là trời tối lại bị bịt mắt nên Trần Xuân Hà vốn không biết người đó trông như thế nào.
“Tôi chỉ biết là rất đau.” Sắc mặt Trần Xuân Hà ngày càng trắng: “Tôi không dám nói ra, chị họ cũng không dám nên chỉ có thể nén nhịn, ai biết là lại mang thai.”
Cổ Na mím môi, sau đó đưa tay ôm Trần Xuân Hà một cái: “Sẽ có báo ứng.”