Đợi khi y tá đọc đến tên của Trần Xuân Hà, cả người cô ta run lên, cuối cùng cũng cắn răng vào phòng phẫu thuật, Cổ Na ở ngoài đợi hơn một tiếng thì mới thấy cô ta vẻ mặt tái nhợt bước từng bước ra ngoài.
“Sao cậu lại tự mình ra ngoài?
Cổ Na vội kéo ghế cho cô ta ngồi xuống.
“Những người như chúng tôi thì làm gì có ai thương tiếc chứ? Chỉ có châm chọc.”
Trần Xuân Hà vô cùng bình tĩnh.
Sau khi lấy chút thuốc thì Cổ Na đưa Trần Xuân Hà về phòng nghỉ, ít nhất thì cô ta cũng cần phải nghỉ ngơi nửa tháng.
“Tiền tôi thiếu cậu tôi nhất định sẽ trả lại.”
Trần Xuân Hà nằm trên giường thấy Cổ Na bận bịu vì mình bèn đảm bảo.
“Tôi biết, cậu cứ ngủ trước đi, tôi về nhà hầm canh cho cậu.”
Nói xong Cổ Na bèn đi mất.
Trần Xuân Hà vùi đầu vào trong chăn không ngừng khóc.
Chuyện Trần Xuân Hà bị như vậy Cổ Na không nói với bất cứ ai, dù là An Hi Hạo cũng không nói, cô vừa đến lớp vừa chăm sóc cho Trần Xuân Hà, cũng may là sắp đến kỳ thi cuối kỳ nên cũng không học quá nhiều tiết, về mặt học tập trước giờ Cổ Na vẫn luôn đứng trước người khác nên lại càng không sợ.
Bây giờ cô đang giúp Trần Xuân Hà học bù.
Đừng thấy tính cách Trần Xuân Hà khó gần nhưng mà trong lòng lại thật sự rất lương thiện, là một người nói năng chua ngoa nhưng mà tấm lòng dịu dàng, cô ta cũng rất thông minh, trong nửa tháng này vừa tự học vừa được Cổ Na giúp đỡ nhưng học hành mà vẫn không hề sa sút.
“Cậu là người bạn đầu tiên của tớ.”
Lúc về trường học, Trần Xuân Hà ngẩng đầu lên nhìn Cổ Na tuyên bố.
Cổ Na cũng ngẩng đầu vểnh mũi lên trời, rất kiêu ngạo trả lời: “Vậy tớ đành miễn cưỡng đồng ý vậy.”
Sau ngày hôm đó, quan hệ giữa Trần Xuân Hà và Cổ Na ngày càng thân thiết, thậm chí đã đạt đến mức bạn rất thân.
Hơn nữa Cổ Na cũng dần hiểu hơn hoàn cảnh trong nhà của Trần Xuân Hà.
Gia cảnh nhà Trần Xuân Hà rất tốt, hơn nữa còn có bốn người anh trai cho nên người trong nhà đều rất chiều chuộng cô ấy, mạng của cô ấy khá tốt, trong nhà có anh về nông thôn nên cô ấy không cần làm thanh niên tri thức, cô ấy vẫn luôn chú tâm vào việc học, vừa hay lúc đó gặp đợt thi đại học, thi vào được một trường tốt.
Nếu không xảy ra chuyện kia, hai mươi năm này của Trần Xuân Hà cũng coi như thuận buồm xuôi gió.
Nhưng chị họ của Trần Xuân Hà là Trần Xuân Mai lại không được như vậy, đầu tiên mẹ cô ta bỏ ngoài tai lời phản đối của gia đình để gả cho một người đàn ông không có gì trong tay, sau khi kết hôn sinh được mấy cô con gái, Trần Xuân Mai là con gái đầu, để con gái có được điều kiện tốt hơn, mẹ cô ta để cô ta mang họ ngoại.
Bà ấy mong nhà họ Trần có thể đưa đứa cháu gái ngoại này về nuôi dưỡng nhưng nhà họ Trần lại không đồng ý, sau đó vì việc đổi họ nên ở nhà cha, Trần Xuân Mai cũng không được yêu thương, vất vả lắm mới trưởng thành không ngờ lại gặp phải việc về nông thôn, cô ta là con cả đương nhiên sẽ là người đầu tiên đi xuống nông thôn.
Chỉ có điều cô ta không chịu thua kém người khác, tự mình thi đậu đại học.
Cũng trở về thành phố mặc dù phải bỏ chồng bỏ con.
Lúc tựu trường Cổ Na có thấy Trần Xuân Mai trong phòng ngủ, thật ra thì cô ta nói bản thân không khỏe nên nằm trên giường Trần Xuân Hà nghỉ trong chốc lát, hơn nữa Trần Xuân Hà nói giường cũng là do cô ta tự trải.
Nghĩ như thế hình như ban đầu Cổ Na đã hiểu lầm Trần Xuân Hà.
Vào hôm kết thúc kỳ thi, Trần Xuân Hà và những người khác trong phòng đánh nhau một trận, nguyên nhân là do họ nói cô ấy làm gái kiếm tiền.
Sau khi biết chuyện, Cổ Na nhanh chóng chạy tới, quản lý ký túc xá đã tách được các cô ra rồi, bây giờ đang nghiêm túc phê bình.
“Bạn bè cùng phòng, đánh cái gì mà đánh! Các em không muốn tốt nghiệp nữa đúng không?”
“Là do các bạn ấy nói bậy, em không nhịn nổi.” Hai mắt Trần Xuân Hà đỏ hồng, cứng đầu cứng cổ cãi lại.
“Đã có gan làm thì phải chịu được lời đàm tiếu của người khác.” Một người bạn cùng phòng khác nhỏ giọng lầm bầm.
“Cậu nói lại lần nữa coi!” Trần Xuân Hà tức đến mức muốn đánh một trận với người ta, Cổ Na vượt qua người vây quanh giữ cô ấy lại: “Cậu tức giận với loại người này làm gì, quản lý ký túc sẽ điều tra rõ ràng, đến lúc đó xử lý cậu ta thế nào thì cậu ta cũng phải nhận thôi.”
Trần Xuân Hà thở dài: “Đúng, cây ngay không sợ chết đứng.”
Người quản lý vốn muốn nói vài câu thì người bạn cùng phòng kia đã chống nạnh lớn tiếng nói: “Do chị họ của cậu tự mình nói thì sao là giả được? Người dựa vào thân xác kiếm tiền thì không xứng học ở trường chúng ta! Tôi muốn tố cáo cậu với bên nhà trường!”