Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 154: Chủ mưu

Chương 154: Chủ mưu

Trần Xuân Mai nói Trần Xuân Hà kiếm tiền bằng thể xác?

Cổ Na và Trần Xuân Hà đều bàng hoàng.

Người quản lý nghe thấy thế thì tự cảm thấy bản thân quản không nổi nên dứt khoát bảo họ đến tìm giáo viên hướng dẫn sau đó tự mình giải quyết.

“Chúng mình không làm thì sợ cái gì.” Trước khi vào phòng làm việc Cổ Na chỉnh sửa lại quần áo cho cô ấy: “Còn về Trần Xuân Mai, sau khi ra khỏi đây chúng ta đến tìm chị ta.”

Ban đầu Trần Xuân Hà và Trần Xuân Mai cùng bị người ta cưỡng bức, cô ấy không báo cảnh sát là do sợ bị người ta biết chuyện, sao bây giờ lại nói với người khác Trần Xuân Hà làm gái?

Cổ Na nhìn cánh cửa phòng làm việc đóng chặt thì bỗng nhiên nhớ tới một chuyện.

Trần Xuân Mai là một người phụ nữ đã có gia đình nhưng Trần Xuân Hà lại là cô gái mới lớn chưa từng yêu đương bao giờ, lỡ đâu chuyện trước đây là do bị người khác hãm hại thì sao?

Trần Xuân Hà từng nói lúc cô ấy gặp chuyện kia, Trần Xuân Mai không ở cùng một mặt tường với cô ấy mà là nghe thấy âm thanh phát ra từ góc khuất bên cạnh, cô ấy cho rằng đối phương cũng gặp tình trạng giống mình.

Sắc mặt Cổ Na càng ngày càng khó coi, cô không dám nghĩ nếu như mọi chuyện đều do Trần Xuân Mai bày ra thì lòng dạ cô ta ác độc đến cỡ nào cơ chứ.

Giáo viên hướng dẫn biết rất rõ gia cảnh nhà Trần Xuân Hà, dù sao thông tin của mỗi sinh viên đều nằm trong tay bọn họ, cho nên giáo viên hướng dẫn trực tiếp bác bỏ giả thuyết Trần Xuân Hà bán thân để kiếm tiền tiêu xài, thậm chí là đóng học phí.

Bảo hai người bạn nói xấu Trần Xuân Hà xin lỗi cô ấy, giáo viên hướng dẫn để Trần Xuân Hà rời đi trước sau đó mới nói với hai người còn lại là: “Người ta có đến bốn người anh trai, hai người trong quân đội, một người là bác sĩ còn một người nữa là sinh viên đại học Hồng Đô, người ta được chiều chuộng như thế còn cần làm ra loại chuyện kia không? Nói chuyện cũng phải động não một chút, cũng may bạn ấy không so đo, nếu không người không được đi học nữa chính là các em đấy.”

Hai người bạn cùng phòng sợ hãi run cầm cập.

“Hai cô ấy xin lỗi tớ rồi.” Trần Xuân Hà đi ra mặt mày hồng hào.” Giáo viên hướng dẫn cũng nói sẽ đăng bài xin lỗi lên báo.”

Cổ Na kéo cô ấy ra ngoài trường: “Cậu nói tớ nghe đi vào lúc đó Trần Xuân Mai có tình trạng như thế nào?”

Ba chữ vào lúc đó đã trở thành một bí mật nhỏ giữa bọn họ, Trần Xuân Hà cũng không ngốc, cô ấy suy nghĩ cẩn thận một chút rồi nói: “Chị ấy khóc rất thảm thiết, chỉ có điều quần áo lại rất chỉnh tề.”

“Lúc đó cậu có tính báo cảnh sát không?”

“Không có.” Trần Xuân Hà mím môi: “Tớ sợ, không chỉ vì sợ, tớ còn lo người nhà bị người khác bôi nhọ, anh cả, anh hai của tớ còn chưa lấy vợ nữa.”

Cổ Na nhìn cô ấy chằm chằm: “Nói bậy, cậu sợ người ta bôi nhọ cái gì! Cậu bị người ta hại!” Sau đó cô nói hết những suy đoán của mình cho cô ấy nghe.

Trần Xuân Hà khựng lại: “Ý của cậu là chị họ hãm hại tớ?”

“Điều này cũng khó nói, nếu không hai người các cậu đã hứa chắc sẽ không nói cho người ngoài nghe, sao bây giờ cô ta lại kể cho bạn cùng phòng của cậu biết?”

Cách một khoảng thời gian Trần Xuân Mai sẽ đến tìm Trần Xuân Hà, mỗi lần đều gặp trong phòng ngủ, cơ hội để nói mấy lời nói xấu này cũng không nhiều lắm.

Trần Xuân Hà không nói năng gì, cô ấy nhìn trời: “Tớ sẽ nghĩ cách điều tra.”

Sau kỳ nghỉ Cổ Na và An Hi Hạo cùng nhau dọn dẹp nhà cửa, sau đó nhờ thím Dương ở kế bên coi nhà giúp rồi vội vàng bắt xe lửa về nhà họ An.

Mẹ An làm một bàn toàn đồ ăn ngon, An Tiểu Muội cũng nghỉ ở nhà, người một nhà ngồi quây quần bên nhau cùng ăn bữa cơm.

“Giấy khen đâu mà nhiều thế này.” Lúc mẹ An giúp Cổ Na thu dọn hành lý thì trông thấy một xấp giấy khen, bà vừa coi vừa kinh ngạc gọi: “Ông An mau tới đây xem này! Toàn bộ đều là giấy khen của tiểu Na và Hi Hạo đạt được ở trường!”

Cha An chạy tới coi, trong lòng vui vẻ: “Đứa trẻ ngoan, đều là trẻ ngoan.”

An Tiểu Muội dùng ánh mắt kính nể nhìn Cổ Na: “Chị dâu, em mà giỏi giang như chị thì tốt quá rồi.”

Cổ Na xoa đầu cô bé: “Em vốn rất thông minh mà, hơn nữa chỉ cần em chăm chỉ học tập thì những cái này chỉ là chuyện nhỏ.”

An Tiểu Muội âm thầm nhớ trong lòng, An Hi Hạo lấy đôi giày da mua cho em ấy ra: “Đi thử đi.”

“Cảm ơn anh cả, chị dâu.”

An Tiểu Muội vô cùng vui vẻ, ôm giày về phòng mình.

“Hai đứa chiều nó quá đấy.” Mẹ An trừng mắt nhìn hai người họ: “Vợ chồng hai đứa cũng cần dùng nhiều tiền mà.”

“Không sao đâu mẹ.” An Hi Hạo cười cười.

Sau khi Cổ Na và An Hi Hạo dọn dẹp đồ đạc xong, cô đột nhiên hỏi An Tiểu Muội đang đọc sách trong phòng khách: “Tiểu Muội, có muốn học mấy chiêu phòng thân không?”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch