Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 155: Về quê

Chương 155: Về quê

An Tiểu Muội lập tức để sách xuống chạy tới: “Muốn muốn, nhưng mà anh em không dạy.”

An Hi Hạo nhìn cô một cách bất đắc dĩ: “Sao anh lại không dạy em, là em sợ đau không muốn học.”

Đôi con ngươi của An Tiểu Muội đảo một vòng: “Bây giờ em không sợ đau nữa.”

“Con gái học mấy chiêu phòng thân là chuyện tốt, chị dạy em mấy chiêu hữu dụng nhất nhé, em chỉ cần thường xuyên luyện tập không bỏ bê nó là được rồi.” Cổ Na kéo An Tiểu Muội vào sân dạy.

Cô kiên nhẫn lại biết dỗ người khác, cho dù tập một hồi An Tiểu Muội đã có chút không chịu nổi nữa, thậm chí buổi tối sau khi tắm xong chân tay đau nhức mệt mỏi nhưng tinh thần lại rất tốt.

“Ngày mai em còn muốn học nữa.” An Tiểu Muội hào hứng nói.

“Yên tâm, chỉ cần còn ở nhà, chị biết gì sẽ dạy cho em hết.” Cổ Na bảo đảm, chuyện của Trần Xuân Mai đã cho cô một cảnh báo.

Mẹ An biết An Tiểu Muội học thuật phòng thân với Cổ Na, bà chẳng những không ngăn cản còn để mặc hai đứa lăn lộn tùy thích, hàng xóm gần nhà lại cảm thấy việc này là không cần thiết.

“Chị nghĩ thử xem, con gái ngoan ngoãn dịu dàng mới tốt, sao lại để con bé học thuật phòng thân với con dâu chị làm gì.”

Nhân lúc mẹ An mua thức ăn bên ngoài, một người hàng xóm lâu năm trò chuyện đôi câu.

Mẹ An cười nói: “Mặc dù bây giờ đạo đức xã hội tốt nhưng mấy đứa nhỏ cũng không suốt ngày quanh quẩn trong nhà như chúng ta ngày xưa, sau này còn phải thường xuyên rời nhà, học mấy chiêu phòng thân cũng tốt.”

Có người coi thường nhưng cũng có người dao động, nguyên nhân là do có hai đứa trẻ bảy tuổi nghịch ngợm trèo lên cây, kết quả là không trèo xuống được, mà cái cây kia lại không chịu nổi trọng lượng của người lớn, nhóm phụ huynh đứng dưới lo lắng sốt sắng còn hai đứa bé khóc lóc om sòm trên cây.

Lúc một trong hai bé trai trượt tay rớt khỏi cành cây thì vừa hay Cổ Na trở về tình cờ bắt gặp cảnh tượng đó, cô bước lên ôm thằng bé vào lòng rồi đặt xuống đất, đứa bé quên luôn việc khóc lóc.

Cổ Na vẫy tay với đứa bé còn lại trên cây: “Nhảy xuống đây đi, chị sẽ tiếp được em như cậu bé ban nãy.”

Đứa bé đó cũng là đứa gan dạ, trực tiếp nhắm mắt nhảy xuống, Cổ Na dễ dàng ôm cậu nhóc vào trong lòng, thằng bé vui vẻ cười lớn, nhưng Cổ Na lại vung tay đánh vào mông thằng bé.

“Lần sau không may vậy nữa đâu.”

Cú đánh này không hề nhẹ, mắt thằng bé đỏ hồng, chưa đợi thằng bé hồi phục lại, cha mẹ thằng bé đã phối hợp với nhau đánh thằng bé một trận.

Buổi tối người lớn nhà hai đứa bé đến nhà họ An một là để cảm ơn Cổ Na, hai là muốn để hai đứa theo Cổ Na học chút võ, Cổ Na dở khóc dở cười: “Hai đứa nó bây giờ đã nghịch thế rồi, nếu để chúng học võ nữa thì làm sao quản đây?”

Câu này trực tiếp đánh tan ý chí của phụ huynh hai nhà, chỉ có điều danh tiếng của Cổ Na đã được truyền khắp gần xa, An Tiểu Muội đắc ý nhận ra, cô bé là học trò duy nhất của Cổ Na.

Bởi vì đang là kỳ nghỉ hè nên hai người Cổ Na ở lại nhà họ An một tháng mới trở về đội sản xuất, ông Lưu đã quay về thôn từ sớm, trong nhà còn nuôi mấy con gà, khi An Hi Hạo và cô về nhà, Hắc Hoa đang gật gù ngoài cửa bỗng nghe thấy âm thanh quen thuộc nên vội vàng xông ra ngoài.

Ông Lưu cười híp mắt nhìn ra ngoài cửa: “Về rồi à?”

Quả nhiên vừa dứt lời, Hắc Hoa vui vẻ quấn lấy Cổ Na và An Hi Hạo không thôi.

“Ông Lưu, trông ông rất có tinh thần đấy.” Thấy ông mập lên không ít, Cổ Na cười nói.

Ông Lưu cũng rất hài lòng xoa sờ bụng mình: “Bây giờ hôm nào cũng ăn nhiều loại đồ ăn lại không cần làm việc, còn có Hắc Hoa ở cùng ông, vô cùng thoải mái.”

Sau khi An Hi Hạo cất đồ xong, anh đưa mắt nhìn giàn nho xếp đầy trong sân: “Ông chăm sóc nhà cửa chu đáo quá.”

“Đương nhiên, ông còn trồng nhiều loại hoa cỏ lắm, chỉ tiếc là bây giờ chúng chưa nở chứ không sân còn đẹp hơn nữa cơ.” Ông Lưu chỉ vào thành quả lao động của mình hơi kiêu ngạo nói.

Cổ Na nhìn ra ngoài thì phát hiện hoa cỏ trước đây cô và An Hi Hạo trồng bây giờ trông tươi tốt vô cùng, trừ số đó ra còn có rất nhiều loại hoa lan và các loại hoa khác mà cô không biết tên.

“Đây là hoa thuốc ư?”

An Hi Hạo ngồi xổm xuống vươn tay chạm vào bông hoa vàng nở rộ hỏi.

“Mắt nhìn của cháu tốt đấy.” Ông Lưu đi tới: “Cây hoa này là do ông với trạm trưởng lên núi phát hiện ra, tổng cộng có hai cây, bọn ông chia nhau mỗi người một cây.”

“Chỉ có điều gốc cây của ông ta bị cháu trai nghịch mất rồi, còn cây của ông vẫn khỏe mạnh, rất tốt.”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch