Lưu Phân chỉ về phía nhà thím Chu: “Bị thím Chu trả về nhà họ Liêu rồi, đứa bé đó lớn thế rồi mà nói chuyện vẫn chưa rõ ràng, hơi ngờ nghệch.”
Cổ Na thổn thức một hồi.
Sau khi tám chuyện cả nửa buổi chiều, đến tối Cổ Na lại trò chuyện với An Hi Hạo, An Hi Hạo cũng kể cho cô nghe một chuyện: “Lý Huy đưa Hà Hoa và con vào thành phố rồi.”
“Thật không?”
Cổ Na có chút vui vẻ, Hà Hoa và cô có quan hệ rất tốt.
“Ông Lưu nói thế, còn về việc của Trần Xuân Mai anh có cố ý hỏi thăm thử, cô ta thực sự có chồng và đứa con trai mấy tuổi.”
Cổ Na lập tức bật dậy: “Bọn họ định làm như thế nào?”
“Đưa con trai đi tìm Trần Xuân Mai nhưng họ không biết địa chỉ cũng không biết cô ta học ở trường nào.” An Hi Hạo kéo Cổ Na xuống ngồi cạnh mình.
Cổ Na bĩu môi: “Em gửi thư cho Xuân Hà, xem bên phía cậu ấy thế nào rồi sau đó mới quyết định.”
Dù sao nếu Trần Xuân Mai thật sự làm ra chuyện đó với Trần Xuân Hà, nghĩa là cô ta đã phạm pháp, cho dù nhà họ Trần không báo cảnh sát cũng có thể dạy dỗ cô ta một trận.
Mấy ngày nay Trần Xuân Mai cứ cảm thấy trong lòng cồn cào không yên, khi nhận được lời mời đến nhà ăn tối của bà cụ Trần thì cảm giác đó càng rõ ràng hơn.
…
Hai mắt của Trần Xuân Hà đỏ hoe, được mẹ Trần và bà cụ Trần vây quanh. Cha Trần và ông cụ Trần tức tối đi đi lại lại trong phòng khách.
“Mẹ ơi, sau này con còn lấy chồng được nữa không?” Trần Xuân Hà rưng rưng nước mắt hỏi.
Mẹ Trần đau lòng ôm cô ấy: “Được chứ, tất nhiên là được rồi.”
Bà cụ Trần cũng lau nước mắt: “Cháu nói xem, chuyện lớn như thế mà cháu giấu trong lòng lâu như vậy, phải chịu tủi thân nhiều đến nhường nào đây!”
Trần Xuân Hà do dự sờ bụng mình, cô ấy chỉ nói với người nhà chuyện bị người khác hãm hại, hơn nữa chuyện đó rất có thể có liên quan đến Trần Xuân Mai chứ không hề nói mình đã bỏ đi một đứa nhỏ.
Mẹ Trần thấy hành động này của cô ấy, trong lòng chấn động, bà ta tóm lấy tay của Trần Xuân Hà: “Xuân Hà, có...có phải không?”
Bà cụ Trần cũng trợn mắt.
Thấy Trần Xuân Hà khóc lóc gật đầu, mẹ Trần và bà cụ Trần người thì đỡ đầu kiềm chế cơn choáng váng, người thì gào khóc nức nở khiến cha Trần và ông cụ Trần hết hồn, biết được chuyện này vẫn còn phần sau, ông cụ Trần thẳng tay ném vỡ cốc trà.
“Trần Xuân Mai!”
Đến lúc Cổ Na nhận được thư của Trần Xuân Hà đã là mười ngày sau. Cô ngồi trên xích đu ở ngoài sân do An Hi Hạo làm cho cô, mở thư ra, vừa đọc vừa chau mày.
Đúng lúc An Hi Hạo dắt Hắc Hoa đi dạo về, thấy bộ dạng này của cô bèn hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Cổ Na cầm bức thư đáp: “Chủ mưu là Trần Xuân Mai, nguyên nhân là vị ganh tị với Xuân Hà.”
Ai cũng có số mệnh của riêng mình, hơn nữa số phận của mỗi người đều nằm trong tay chính bản thân, có thể ngưỡng mộ người khác, nhưng ganh tị đến mức hãm hại người khác thì bản thân mình lại quá bỉ ổi rồi.
“Nhà họ Trần định sẽ xử lý như thế nào?”
“Gạch tên mẹ của Trần Xuân Mai ra khỏi nhà họ Trần, ông cụ Trần đoạn tuyệt quan hệ với bọn họ, Xuân Hà hồi âm nói không cần dẫn chồng và con trai Trần Xuân Mai đến làm ầm ĩ nữa, bởi vì nhà họ Trần đã buộc cô ta thôi học và sẽ đưa cô ta về đây, vĩnh viễn làm người nhà quê.”
Cổ Na cảm thấy cách trừng phạt này quá nhẹ.
Nhưng khi cô và An Hi Hào lên đường thì nghe nói, nữ thanh niên trí thức ở thôn kế bên bị mẹ chồng đánh gãy chân do sợ cô ta chạy mất, Trần Xuân Mai cả đời này trở thành người tàn phế.
“Nghe nói cô ta đã kiện mẹ chồng, nhưng bà mẹ chồng đó lớn tuổi quá, đồn công an nói không có cách nào quản được, nói việc nhà tự gia đình xử lý, sau đó bà mẹ chồng về nhà còn dắt theo mấy đứa con trai đánh cô ta thêm một trận.”
Sau khi trở về trường, Cổ Na kể lại câu chuyện mình nghe được cho Trần Xuân Hà.
Trần Xuân Hà vô cảm lắng nghe, nghe xong cô ấy ngước mắt hỏi: “Sống tốt quá sẽ khiến người ta ghét ư?”
Ngày hôm đó, lúc bà nội của cô ấy gọi Trần Xuân Mai đến nhà để chất vấn, đối phương thế mà chưa được bao lâu đã thừa nhận, lý do là vì ganh tị với mình, ghét mình vì sống tốt hơn cô ta.
Chỉ vì một lý do này đã hủy hoại cuộc đời của chính mình.
Trần Xuân Hà rủ mắt: “Tớ hận cô ta.”
Cổ Na nắm chặt tay cô ấy: “Vậy nên cậu phải sống tốt hơn cô ta, dìm chết cô ta, đợi đến lúc sự nghiệp của cậu thành công, phải cố tình đến trước mặt cô ta ra vẻ, khiến cô ta tức chết.”