Nói xong lại nói đến chuyện chuyển khỏi phòng ký túc xá với Cổ Na: “Đơn vị của anh hai tớ ở gần đây, vừa hay anh ấy có nhà, tớ sẽ chuyển đến sống với anh ấy.”
Mấy người anh trai sau khi biết chuyện Trần Xuân Hà đã không ít lần gây sự với nhà mẹ đẻ của Trần Xuân Mai, thậm chí nhà chồng Trần Xuân Mai dám làm thế với cô ta cũng nhờ có phần của mấy anh em nhà họ Trần.
“Cách trường bao xa?”
“Không xa, tớ đạp xe về, nếu trễ quá sẽ có người đến đón.” Trần Xuân Hà để Cổ Na yên tâm.
Từ đó về sau, Trần Xuân Hà cũng tham gia vào các cuộc thi tranh tài ở đại học, tuy thứ bậc không bằng Cổ Na và An Hi Hạo, nhưng cũng không tệ, tinh thần hồi phục nhanh chóng, thậm chí còn có nhiều người rất khá theo đuổi nữa.
“Tớ không tính quen ai, ít nhất thì bây giờ tớ cũng không có suy nghĩ này.” Sau khi từ chối vài người, Trần Xuân Hà rủ Cổ Na đi dạo và nói đến kế hoạch trước mắt của mình.
“Vậy cũng được, chờ đến khi đất nước phát triển, sau này sẽ có việc để chúng ta làm.” Cổ Na tôn trọng suy nghĩ của Trần Xuân Hà.
Thời tiết dần chuyển lạnh, đôi mắt Cổ Na nhìn phía trên “Khăn quàng cổ Ái Quốc”, nhưng lần này cô sẽ không tự mình đan khăn mà nhờ thím Dương hàng xóm tìm giúp cô mấy người đáng tin, đan khăn giỏi đến làm, cô sẽ trả tiền với mỗi chiếc khăn quàng được bán ra.
Nhưng nếu đồn ra ngoài, mọi người sẽ không kiếm được tiền.
Bên ngoài đều biết rồi, còn ai đến mua nữa chứ. Mấy người phụ nữ đều hiểu đạo lý này, buổi sáng hàng ngày mọi người sẽ đến nhà thím Dương đan khăn, sẩm tối mới ngơi tay để về nhà, hôm sau lại đến tiếp.
Chị Vương ở căn phòng phía đông dạo gần đây cũng khó khăn, một là không thể tiếp tục “mượn đồ” được nữa, hai là không tìm được người đàn ông thích hợp để nuôi mình, nhìn tiền dưới đáy hòm ngày càng vơi, mùa đông lại sắp đến nên cô ta càng sốt ruột hơn.
Mấy hôm nay phát hiện thím Dương và mấy người phụ nữ thần thần bí bí, không biết là đang làm gì bèn chờ cho thím Dương vừa đóng cửa, dẫn người vào trong rồi, chị Vương lại ở bên ngoài nghe lén.
Nhưng nghe một hồi lại chau mày, dường như bọn họ tụ tập nói chuyện, đan len thì phải, mấy người này cũng rảnh rỗi quá nhỉ?
Nhưng nhớ đến thím Dương mấy hôm nay đúng thật rất thần bí, cô ta lại không nhịn được, muốn nghe thêm một lúc nữa.
“Nghe được gì không?” Cổ Na khoanh tay nhìn chị Vương đang xoay lưng với cô và An Hi Hạo hỏi.
“Đừng có ồn, nghe được hết...” Chị Vương nói được một nửa thì khựng lại, quay người qua: “Ồ, hai người về rồi hả? Hôm nay về sớm thế.”
“Đúng vậy, chị Vương đang nghe gì thế? Cho tôi nghe với.” Cổ Na làm bộ nhướng người tới, chị Vương vội vàng tránh ra, vừa tránh vừa đi về phòng: “Không nghe thấy gì hết, mấy hôm nay tôi thấy chị Dương tỏ vẻ thần bí nên hơi tò mò thôi.”
Nói xong bèn rảo bước đi về phòng.
Cổ Na hừ một tiếng, thím Dương lúc này mới mở cửa: “Là mấy đứa hả? Thím còn tưởng là người ở phòng phía đông đến đây nghe lén.”
Cổ Na bảo An Hi Hạo đem cặp sách và đồ ăn về phòng, còn mình đi theo thím Dương vào trong.
Sau khi chào hỏi các thím xong, cô mới kéo thím Dương sang một bên: “Chính chị Vương ở bên ngoài nghe lén đó, bị cháu với anh Hi bắt ngay tại trận.”
“Người đàn bà đó không biết an phận, chuyện này không thể để cô ta phát hiện được.”
Thím Dương nghĩ lại thấy sợ: “Chuyện này mấy đứa đừng lo, thím đảm bảo sẽ khiến cô ta chuyển đi!”
Mấy ngày tiếp theo, chị Vương vẫn chứng nào tật nấy đứng ngoài nghe lén, kết quả không phải bị thím Dương “vô tình” mở cửa hắt nước rửa mặt thì là bị hắt trà nguội khiến chị ta ướt nhẹp đi về nhưng lại không dám chửi.
Ai bảo chị ta nghe lén chứ.
Cổ Na còn tưởng thím Dương cứ nghĩ như này là đuổi người ta đi được, kết quả cô thật sự coi thường đối phương rồi, bởi vì hôm thứ sáu, cô và An Hi Hạo về tới đúng lúc gặp một nam một nữ đang quấy rầy chị Vương ở cửa.
“Có chuyện gì vậy?” Cổ Na hỏi thím sống ở phòng kế bên đang ra xem kịch hay.
“Còn có thể là gì được.” Thím đó là người thường trú ở đây: “Còn không phải cái con họ Vương này quyến rũ chồng người ta nên lại bị tìm đến tận cửa còn gì.”
An Hi Hạo nhíu mày, thấy hai người phụ nữ đánh nhau thì kéo Cổ Na về phòng: “Cẩn thận kẻo liên lụy đến em.”
Cổ Na cười: “Bọn họ mà dám thì xem thử em có xử ngược lại không. Không phải anh vẫn còn một chương chưa viết à? Mau làm đi, em ra ngoài xem thử, yên tâm em đi một lát rồi về.”
Đóng cửa phòng lại, Cổ Na đi đến cạnh thím Dương: “Chị ta cặp với người đàn ông này từ lúc nào thế?”