Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 160: Đón vợ

Chương 160: Đón vợ

Thím Dương cười híp mắt: “Cũng do cô ta xui, dụ dỗ người ta trên đường, vừa khéo đó lại là em rể của chủ nhà, cháu xem, chủ nhà cũng tới rồi kìa.”

Cổ Na nhìn sang, quả nhiên là vợ chồng chủ nhà đang vội vàng đi tới.

“Nhìn đi, cùng lắm là ngày mai căn phòng đó sẽ trống không thôi.” Thím Dương sảng khoái, ở đây sẽ bớt đi một con quỷ quấy rối, khỏi nói cuộc sống sẽ tốt hơn đến nhường nào.

Quả nhiên, chiều hôm sau lúc Cổ Na từ trường về, căn phòng phía đông đã được một người đàn ông thuê lại, hơn nữa cô và An Hi Hạo đều quen người này.

Chính là Trịnh Hưng Quốc làm công tác chào đón tân sinh viên ở cổng trường hôm khai giảng, cũng là bạn học cùng khoa với An Hi Hạo.

“Thật trùng hợp!”

Trịnh Hưng Quốc cũng không ngờ lại sống cùng một khu tập thể với hai người Cổ Na, An Hi Hạo, cười gật đầu: “Trùng hợp quá.”

“Để bọn em giúp anh dọn dẹp nhé.” Cổ Na phát hiện trong phòng nhìn rất bừa bộn, xem ra mới chuyển đến nên chưa kịp dọn dẹp, hơn nữa chị Vương đi vội, cũng chưa dọn vệ sinh gì luôn.

“Vậy anh không khách sáo nữa.” Trịnh Hưng Quốc cũng là một người thẳng thắn, cả ba cùng nhau dọn dẹp, mãi đến tám giờ tối mới xong, Cổ Na rửa tay, sau đó về nhà nấu một nồi mì lớn rồi rưới tương ớt do bà cụ Cổ gửi đến lên, ngay lập tức thơm ngào ngạt.

Trịnh Hưng Quốc ăn ngon lành: “Hi Hạo, cậu may mắn lắm đấy, đồng chí Cổ nấu bữa ăn này quá ngon!”

Cổ Na nghe thấy cũng vui mừng: “Đến lúc vợ anh lên đây, nhất định sẽ nấu ngon hơn em, đến lúc đó, em và anh Hi phải sang ăn ké rồi.”

“Đến đây đến đây, cứ việc đến.” Trịnh Hưng Quốc buông bát đũa, trên mặt toàn là nét cười.

Anh ta ra ngoài thuê phòng cũng là vì sống không quen với người ta ở phòng tập thể, hơn nữa vợ ở nhà cũng nhớ mong anh ta nên bèn học theo An Hi Hạo đi thuê phòng rồi bảo vợ lên đây sống cùng.

“Mấy cái khác của vợ, anh không dám nói, nhưng nói đến nấu nướng thì thật sự rất ngon, chừng đó anh sẽ bảo chị ấy làm một bàn thức ăn, mọi người cứ đến hết đây, gọi cả thím Dương với chú Dương luôn.”

Khi nãy lúc dọn dẹp, chú thím Dương cũng đến giúp một tay, sau có người kêu họ đi có việc nên mới đi mất.

“Được, để em về nói với thím Dương một tiếng.” Cổ Na húp một ngụm nước lèo nóng hổi nói.

Sau khi Trịnh Hưng Quốc về phòng, Cổ Na ngồi một bên nhìn An Hi Hạo rửa xong bát đũa: “Anh có tham gia cuộc thi tranh tài tuần sau không?”

An Hi Hạo rửa tay sạch sẽ, kéo cô đứng dậy rồi dắt cô vào buồng trong: “Không tham gia, bây giờ anh có nhiều việc lắm, chờ giải quyết xong phải mất một khoảng thời gian nữa.”

Cổ Na tựa vào vai An Hi Hạo: “Vậy thì em không có đối thủ cạnh tranh rồi, còn tưởng anh sẽ tham gia chứ, chúng ta có thể đọ sức với nhau.”

Đây là cuộc thi giữa hai khoa, lúc Cổ Na đăng ký còn vui vẻ nói với Trần Xuân Hà, lần này sẽ nghiêm túc thi với An Hi Hạo, vì đây là một cuộc thi biện luận.

Nghĩ đến việc dùng những lời lẽ sắc bén để cạnh tranh với người thân thiết nhất cũng là một kiểu thú vị.

“Lần sau nhé, cơ hội kiểu này còn nhiều lắm. Với lại em muốn tranh luận với anh thế cơ à?” An Hi Hạo đưa tay lên gãi gãi cằm của Cổ Na nhẹ nhàng hỏi.

Cổ Na ngẩng đầu theo động tác của An Hi Hạo, mắt hơi híp lại như thể rất tận hưởng: “Đương nhiên, em cũng muốn được mở mang tầm mắt với tài ăn nói của anh mà.”

“Tài ăn nói?” An Hi Hạo cúi đầu áp môi lên khóe môi của Cổ Na: “Không phải em là người hiểu rõ tài ăn nói của anh nhất sao? Lần nào em cũng chịu không nổi mà giữ đầu của anh còn gì.”

Ban đầu Cổ Na còn chưa kịp phản ứng An Hi Hạo nói gì, sau đó nghe thấy “giữ đầu của anh”, hai má cô đỏ rực, nhéo mạnh vào eo An Hi Hạo: “Nói năng cho đàng hoàng!”

An Hi Hạo cũng không thấy đau mà trực tiếp cởi đồ cô ra: “Có vẻ em đã quên rồi, chúng ta cùng nhớ lại nào!”

Thế là cả đêm đó, Cổ Na đều bị An Hi Hạo “gợi nhớ” về “tài ăn nói” của anh

Bởi vì hôm sau không có tiết nên hai người cứ thế làm tới.

Hôm sau, Cổ Na vừa ngáp vừa mở cửa nhìn, ồ, tuyết rơi rồi, hoa cỏ trong khu tập thể đều được phủ lên một lớp sương mờ, thậm chí nước trong thau rửa tay để ở ngoài cửa tối hôm qua cũng đã đóng một lớp băng mỏng.

“Cửa phòng phía đông khóa rồi, xem ra anh Trịnh đã đi đến ga tàu để đón vợ, anh đi mua ít thức ăn về đây, trưa nay bảo anh chị ấy đến đây ăn, chứ đã bếp núc gì đâu.”

Cổ Na biết mối quan hệ giữa An Hi Hạo và Trịnh Hưng Quốc khá tốt, bên ngoài có vài người bạn cũng là chuyện tốt nên cô cũng sẵn lòng quan tâm đôi chút đến nhà anh Trịnh.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch