An Hi Hạo gật đầu, mang giày, mặc áo khoác vào, còn tiện tay ôm hôn Cổ Na một cái rồi mới đi, Cổ Na sờ môi, khóe miệng đều là xuân sắc.
Cô dọn dẹp hai căn phòng một lượt, vì để lát nữa tiện ăn uống, cô đã dọn luôn cái bàn ăn cơm nhỏ đi, sau đó lấy chiếc bàn tròn đặt trên khung, như vậy thì dù có tám người cũng có thể cùng ngồi ăn với nhau được.
Chiếc bàn tròn này do lúc trước chủ nhà để lại, nhà thím Dương chỉ có hai người nên không dùng đến, lúc trước chỗ chị Vương thì càng khỏi phải nói, chỉ có Cổ Na cảm thấy không chiếm chỗ, đem vào phòng để đó.
Cô vừa mới quét nhà xong, An Hi Hạo đã xách túi lớn túi nhỏ trở về: “Anh thấy có bán thịt dê, tiện hôm nay trời lạnh, có thể ăn lẩu dê, nấu thêm hai món nữa là được rồi.”
Trịnh Hưng Quốc và vợ anh ta cũng chưa có con nên chỉ có hai người.
“Được, anh lấy rau thơm ra đi, để em lo thịt dê cho.” Cổ Na xắn tay áo lên nói.
Thịt dê phải làm kỹ mới được, nếu không nấu thành lẩu cũng sẽ có một mùi rất hôi.
Gần đến trưa, Cổ Na bưng hai đĩa thức ăn cuối cùng để lên trên bàn, Trịnh Hưng Quốc và vợ Đặng Hữu Trân được An Hi Hạo dẫn qua nhà.
“Hai em làm nhiều món quá! Còn có cả thịt dê nữa, thật sự quá làm phiền hai người.”
Đặng Hữu Trân là một cô gái mặt tròn, dáng dấp cũng rất đầy đặn, lúc lên tiếng giọng cũng rất lớn, điều này có chút giống với Lý Đại Yến, Cổ Na bèn có cảm giác quen thuộc: “Phiền gì đâu ạ, nghe anh Trịnh nói tay nghề nấu nướng của chị dâu ngon lắm, hôm khác em với anh Hi phải sang đó thưởng thức một bữa mới được.”
Đặng Hữu Trân rửa tay rồi cùng bày bát đũa: “Hôm khác cái gì, tối nay qua bên phòng anh chị ăn nhé, nồi niêu xoong chảo anh chị đã mua trên đường về rồi, tối nay có thể nấu được.”
“Vậy bọn em xin phép không khách sáo nữa.” Cổ Na cười híp mắt nói.
Bữa cơm này mọi người đều ăn rất ấm áp, nghĩ đến việc Đặng Hữu Trân đã ngồi tàu hai ngày trời, vợ chồng Trịnh Hưng Quốc ngồi không bao lâu bèn đi về, lúc đi còn dặn bọn họ với hai vợ chồng thím Dương sang ăn cơm.
Hôm nay thím Dương có việc đã đi ra ngoài, bởi vì khăn quàng cổ đều ở trong phòng bà ấy nên hôm nay nghỉ đan một hôm.
“Chị Trịnh với bác hai cũng giống nhau thật nhỉ.” Sau khi họ đi rồi, Cổ Na cười khúc khích nói.
“Đúng vậy.” Dù là giọng điệu hay thái độ làm việc đều vô cùng giống nhau.
Đặng Hữu Trân nhiệt tình lại chịu khó, quan trọng hơn là tuy cô ta có tính tò mò nhưng sẽ không dòm ngó cuộc sống của họ, càng sẽ không buôn chuyện về người ta.
Chỉ một điểm này thôi đã hiếm có rồi, nên dù là Cổ Na hay thím Dương cũng đều rất thích Đặng Hữu Trân, mà trong khu có thêm một người cảm giác cũng vui hơn hồi trước.
“Chiếc khăn quàng cậu tặng cho tớ đẹp lắm, mua ở đâu thế?”
Trần Xuân Hà cố ý kéo Cổ Na hỏi chuyện sau khi tan học, Cổ Na cũng mừng: “Là do tớ bán đó, nếu cậu thích tớ tặng cậu thêm hai cái.”
“Bán?” Trần Xuân Hà ngơ ngác, nhưng rất nhanh lại cười: “Vậy tớ đâu thể chiếm hời của cậu được chứ. Cậu tặng tớ cũng được, nhưng tớ muốn mua tặng người nhà, một cái bao nhiêu tiền? Tớ muốn tặng mỗi người trong nhà một cái.”
“Vậy để tớ tặng cậu thêm hai cái, coi như cảm ơn cậu đã quan tâm tới việc làm ăn của tớ.” Cổ Na hạ giọng cực thấp khi nói ra hai chữ “làm ăn”, vẫn chưa thể tự mình đi ra làm ăn, nên hiển nhiên phải khiêm tốn mới được.
“Được, bao giờ thì có thể lấy đây?” Trần Xuân Hà gật đầu ra vẻ đã hiểu.
“Phải một tuần nữa, bởi vì tuần này đã có đơn rồi.” Cổ Na trả lời.
Trần Xuân Hà chớp mắt nhìn cô: “Xem ra buôn bán cũng được nhỉ.”
Cổ Na cười xòa.
Lúc nghỉ đông, Cổ Na xách chiếc ví tiền lại căng phồng đi chơi tới bến cả một ngày trời ở thủ đô với An Hi Hạo, hôm sau mới đem theo quà mua cho mọi người đi về.
Trong phòng bếp, mẹ An và An Tiểu Muội đang bận rộn nấu bữa tối, cha An đã đứng ngóng ở cổng mấy lần rồi, người qua đường đều biết ông đang mong chờ hai vợ chồng đứa con trai.
“Đã nói hôm nay sẽ về, sao còn chưa thấy đâu chứ?” Cha An thở dài, vào trong nhà bèn nói.
Mẹ An bưng thức ăn lên bàn, nghe thấy thế thì trừng mắt với ông ấy: “Lo cái gì? Bọn trẻ đều thích náo nhiệt, chưa biết chừng thấy chỗ nào vui nên dừng chơi rồi.”
An Tiểu Muội gật đầu: “Đúng vậy, nghe nói Bắc Kinh có nhiều chỗ vui lắm, chờ sau này con thi đại học cũng sẽ thi ở Bắc Kinh.”