Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 162: Tâm sự

Chương 162: Tâm sự

“Với cái thành tích con cầm về mấy hôm trước mà cũng đòi thi vào đại học ở thủ đô hả?” Cha An không hề khách khí trách mắng An Tiểu Muội: “Con cũng hiểu chuyện rồi, biết khi nào nên chơi, khi nào không nên chơi, cái này không cần cha nhắc con nữa, nếu kỳ sau thành tích vẫn như vậy, cha thấy ngay cả đại học con cũng không thi đậu.”

An Tiểu Muội bĩu môi: “Đợi chị dâu về con sẽ nhờ chị ấy phụ đạo cho con, chị dâu giỏi lắm.”

Mẹ An nghe thấy thì mỉm cười.

“Chị giỏi cái gì cơ?”

Bởi vì cha An tính trước khi ăn cơm sẽ ra ngoài ngó thêm lần nữa nên không đóng cổng, Cổ Na vừa đến cửa đã nghe thấy An Tiểu Muội nhắc đến mình bèn hỏi.

“Ôi, chị dâu về rồi!” An Tiểu Muội vô cùng vui mừng, cô bé hết sức phấn khởi kéo cánh tay Cổ Na, cha mẹ An cũng rất vui: “Đang nói đến các con đấy, vừa kịp giờ ăn tối, với lại mấy hôm nay mẹ toàn nấu thức ăn cho năm người, đủ ăn!”

An Hi Hạo để hành lý trước cửa nhà, hướng đến An Tiểu Muội lắc đầu: “Trong mắt em chỉ có chị dâu, không có anh hả?”

An Tiểu Muội làm mặt xấu với anh: “Chị dâu đối với em mà nói thì hơn anh nhiều, anh chỉ xếp thứ tư thôi.”

“Tại sao là thứ tư?” Cha An không hiểu.

An Hi Hạo giải thích: “Phía trước còn có cha mẹ nữa, con không thể không xếp thứ tư được.”

Mẹ An cười ha ha. Mọi người rửa tay rồi ngồi xuống ăn cơm. Sau khi ăn xong, Cổ Na giúp thu dọn bát đũa, mẹ An không ngăn được: “Đứa trẻ này tháo vát quá!”

An Hi Hạo đang lau nhà lại bị xem như người tàng hình.

Năm nay là lần đầu tiên đón Tết ở nhà họ An, cha mẹ An đều đã quét dọn nhà cửa sạch sẽ từ trong ra ngoài rồi, chỉ cần chờ năm mới đến là viết câu đối, cắt thêm tranh cắt giấy để dán lên thôi, một năm đáng mừng và náo nhiệt đã bắt đầu.

Cổ Na giúp mẹ An nấu không ít các món ăn ngày tết, cô chưa ăn các món này bao giờ, nhân lúc mẹ An không chú ý, An Tiểu Muội và Cổ Na liên tục ăn vụng, cuối cùng khi đến bữa chính đều no căng bụng.

“Ra ngoài đi dạo không?” An Hi Hạo xoa bóp vai cho Cổ Na xong thì hỏi.

Cổ Na nghe thấy tiếng pháo bên ngoài bèn gật đầu.

Cha mẹ An không tính ra ngoài, bọn họ ở trong nhà nghe đài, An Tiểu Muội thì lại đi theo cùng.

Có An Tiểu Muội, An Hi Hạo đừng mơ nghĩ đến việc nắm tay vợ mình, bởi vì tay của Cổ Na đều bị An Tiểu Muội nắm lấy từ đầu đến cuối.

“Chị xem sắc mặt anh ấy khó coi chưa kìa.” An Tiểu Muội đi đằng trước quay đầu nhìn An Hi Hạo ở phía sau rồi vội vàng cười thầm với Cổ Na.

Cổ Na quay đầu, chỉ thấy miệng An Hi Hạo bặm lại, vừa nhìn đã biết anh đang không vui.

“Kệ anh ấy đi, một hũ giấm đó.” Cổ Na cười nói.

An Tiểu Muội nhìn hai người, có hơi ngưỡng mộ, em ấy lí nhí hỏi: “Rốt cuộc tình yêu là cảm giác như thế nào?”

Cổ Na hơi nheo mắt: “Em thích ai rồi hả?”

An Tiểu Muội hai má đỏ ửng: “Không đến nỗi là thích, chỉ là có cảm tình thôi. Cậu ấy tốt lắm, hơn nữa thành tích cũng rất giỏi, học lớp bên cạnh. Nhưng chị yên tâm, em sẽ không thành đôi với cậu ấy đâu, với lại người ta còn không chịu cơ mà.” Nói đến cuối cùng, An Tiểu Muội liền thở dài.

“Học hành cho tốt, đợi khi em lên đại học sẽ có những đồng chí nam xuất sắc.” Không biết từ khi nào An Hi Hạo đã đứng sau An Tiểu Muội nghe hết tất cả, anh chau mày nhắc nhở.

An Tiểu Muội hết hồn, mặt vô cùng đỏ nên kéo Cổ Na đi nhanh hơn: “Anh, em với chị dâu đang nói nhỏ cơ mà, anh đừng nghe lén.”

An Hi Hạo nhướng mày: “Nói to như vậy mà bảo là nói nhỏ?”

“Đừng trêu em nó nữa.” Cổ Na thấy An Tiểu Muội sắp đào lỗ chui xuống đất thì bất lực nói.

“Chị dâu nhìn kìa, bên kia có nhiều người tụ tập quá, chắc sắp đốt pháo rồi đấy.” Sau khi đi được một đoạn, An Tiểu Muội chỉ vào đám người ở gần đó, kích động nói.

“Bọn mình xem ở đây này.” An Hi Hạo chỉ về phía công viên ở bên cạnh, cả ba tìm một băng ghế, sau khi ngồi xuống đều hướng mắt nhìn sang bên kia.

“Anh An.”

Cổ Na lập tức quay đầu về phía giọng nói ấy. Chỉ thấy một cô gái trẻ hai mắt đỏ hoe nhìn An Hi Hạo, trong mắt ngập tràn ngạc nhiên mừng rỡ.

An Hi Hạo rất lạnh nhạt gật đầu với cô ta: “Chào cô, đồng chí Ngô.”

Hai mắt Ngô Tú Tú càng đỏ hơn, cô ta bước đến mấy bước rồi sốt sắng hỏi: “Anh An, sao anh lại tỏ ra xa cách với em vậy? Chúng ta đã cùng nhau lớn lên mà.”

“Khụ khụ, chị ba Ngô, anh trai em đã kết hôn rồi, tất nhiên phải giữ khoảng cách với chị chứ, huống hồ gì chúng ta lại chẳng có mối quan hệ nào, gọi đồng chí Ngô là rất bình thường mà.”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch