An Tiểu Muội đứng lên đi đến dồn Ngô Tú Tú sang một bên, ở giữa băng ghế lộ ra khoảng trống, An Hi Hạo thuận thế dịch sang bên, kề sát bên Cổ Na không nói gì, còn dang tay nắm lấy tay đối phương, coi như đã giữ chặt người ta rồi.
Cổ Na trở tay bóp chặt ngón cái của anh, nghiến răng hỏi: “Đây là hoa đào nát nào của anh thế?”
Giọng nói không hề nhỏ, Ngô Tú Tú nghe rõ mồn một.
Ngô Tú Tú vẫn còn hơi rưng rưng nhìn Cổ Na, trong mắt xẹt qua vài phần cảm xúc không rõ.
An Hi Hạo cũng không có gì gọi là đau lòng, ngược lại còn cầm tay cô: “Con nhà hàng xóm hồi trước khi chuyển nhà, không quen thân lắm.”
Bốn chữ “không quen thân lắm” như tát vào mặt Ngô Tú Tú. Cô ta đứng nguyên tại chỗ, cảm thấy khó xử, tiến thoái lưỡng nan.
An Tiểu Muội cười: “Chị ba Ngô, coi bộ chị cũng đang bận nhỉ, chúng ta không nói chuyện nữa nhé.”
Cổ Na hờ hững quay qua nhìn Ngô Tú Tú, Ngô Tú Tú cắn môi, nói: “Thì ra anh An đã kết hôn rồi.”
“Đồng chí Ngô.” An Hi Hạo hơi nhếch miệng nhìn cô ta nhưng trong mắt chỉ toàn sự lạnh lùng: “Tôi với cô cũng chưa thân đến mức nhận ‘anh’, tốt hơn xin cô cứ gọi tôi là đồng chí An đi.”
“Anh An...” Ngô Tú Tú vẫn không đi, nước mắt rơi lã chã, người qua đường đều tò mò quan sát bọn họ.
Cổ Na đứng lên: “Đồng chí Ngô, tôi xin tự giới thiệu tôi là vợ của anh ấy, tính cách không tốt, càng không phải người thích để chồng mình có em gái nuôi, nếu cô muốn có anh thì cứ đi chỗ khác tìm, đừng nhắm vào anh ấy.”
Cô không bị mù, An Hi Hạo cũng vậy, cô tin anh nên không hỏi nhiều, nhưng An Tiểu Muội lại tỏ ra khá thiếu kiên nhẫn với Ngô Tú Tú, vậy chứng tỏ cô gái này có vấn đề.
“Cô, cô!” Ngô Tú Tú không ngờ Cổ Na lại nói thẳng như vậy, nhất thời không nói lại được, đành ôm mặt chạy đi.
An Tiểu Muội thấy vậy thì thở phào, sau đó giải thích với Cổ Na: “Ngô Tú Tú này xấu tính lắm, hồi em còn nhỏ, cô ta chẳng những cướp đồ của em, còn thường vu oan những việc cô ta đã làm cho em, nếu không nhờ anh trai giúp em tìm chứng cứ, em đã bị coi thành đứa nhỏ hư rồi.” An Tiểu Muội nhớ rất rõ những chuyện lúc nhỏ: “Cũng chính vì cô ta mà cả nhà mới phải chuyển đi, với lại chị dâu yên tâm, anh em với chị ta không có chuyện gì đâu, là cô ta đơn phương thích anh em, nhưng anh em ghét cô ta lắm, đúng không?”
An Tiểu Muội muốn An Hi Hạo xác nhận.
An Hi Hạo gật đầu: “Anh chỉ thích chị dâu em thôi.”
Cổ Na hừ một tiếng: “Coi như anh biết điều.”
Vừa dứt lời, phía đám đông bên kia vang lên tiếng đếm ngược, ba người họ nhìn lên trời, một mảng sáng rực. An Hi Hạo nắm chặt tay cô, nói thầm một bên tai cô rằng: “Anh yêu em.”
Cổ Na cũng thuận thế tựa vào vai anh: “Em cũng yêu anh.” An Tiểu Muội mải nhìn ánh sáng rực rỡ trên trời nên không hề chú ý đến họ.
Sau khi về, An Tiểu Muội kể cho mẹ An nghe chuyện Ngô Tú Tú: “Chị ta còn khóc nữa, y như hồi trước, cứ như bọn con bắt nạt chị ta không bằng.”
Mẹ An chau mày: “Chị dâu con có hiểu nhầm không?”
An Tiểu Muội cười mỉm: “Chị dâu đâu phải người vô lý đâu, tốt với anh lắm, mẹ không thấy hai người họ đi về vẫn cười cười nói nói hả?”
“Vậy thì tốt, đứa con đó của nhà họ Ngô không phải đứa lương thiện gì, sau này tránh nó xa một tí, cũng nói trước với anh con cẩn thận nó chơi trò ly gián.”
Không phải Ngô Tú Tú chưa từng làm qua chuyện như thế này.
An Tiểu Muội trịnh trọng gật đầu.
Sau khi lên giường nằm, Cổ Na mới hỏi An Hi Hạo: “Chuyện Ngô Tú Tú vu oan cho em gái là sao vậy?”
“Hồi nhỏ em gái sợ người lạ, lại không thích nói chuyện nên không hay chơi với Ngô Tú Tú và mấy đứa nhỏ cùng xóm. Một hôm, mẹ bận đi có việc mới nhờ dì Ngô trông em ấy, dì Ngô lại giao cho Ngô Tú Tú, bảo Ngô Tú Tú dắt em về phòng chơi.”
“Sau khi mẹ đến đón em gái về, không bao lâu thì Ngô Tú Tú khóc lóc nói không thấy đồ của mình đâu, nghe đâu là một viên ngọc do ông nội cho cô ta, nhà họ Ngô cuống cuồng lên, Ngô Tú Tú nói sau khi em gái đi thì không thấy nữa, nên nhà họ Ngô kéo tới nhà truy hỏi em gái.”
Hồi đó An Tiểu Muội không biết gì, đột nhiên bị người lớn truy hỏi một tràng nên cô bé sợ, chỉ biết khóc.
“Sau đó, cả xóm đều nói là em ấy ăn cắp viên ngọc của Ngô Tú Tú.” An Hi Hạo không hề cười: “Em gái anh mà anh còn không hiểu ư? Sau đó anh âm thầm quan sát Ngô Tú Tú mấy ngày liền mới biết viên ngọc đó vốn dĩ không hề bị mất, là cô ta cố ý vu oan cho em gái, lý do là bởi lúc chơi với em gái anh ở xóm, cô ta muốn em ấy ăn cắp chiếc bút máy trong phòng anh, em gái không đồng ý.”