Cổ Na mặt lạnh như tiền: “Lúc đó Ngô Tú Tú mấy tuổi?”
“Tám tuổi, em gái bốn tuổi.”
“Vậy thì thật quá đáng!” Cổ Na tức giận nói.
An Hi Hạo ôm cô: “Vậy nên sau khi cha mẹ biết được chân tướng thì tìm vợ chồng dì Ngô nói ra sự thật, sau đó nhà mình chuyển đi.”
Nếu không chuyển nhà, về sau Ngô Tú Tú lại làm loạn, bọn họ lại không có ở đó, người thiệt thòi chỉ có mỗi An Tiểu Muội thôi.
“Sao anh không đánh cô ta một trận?” Cổ Na chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
“À, anh sẽ không ra tay.” An Hi Hạo cười: “Nên anh bảo người khác ra tay.”
Sau khi chuyển nhà, Ngô Tú Tú bị mấy cậu bé mà cô ta từng bắt nạt đánh gãy một cái răng cửa, sau đó nhà họ Ngô dẫn cô ta đi trồng một cái răng cửa giả.
“Chẳng trách em thấy cách cô ta cười nó cứ là lạ, xem ra là do ngại lộ ra cái răng đó.” Cổ Na bỗng nhiên tỉnh ngộ.
“Ngủ đi, sau này phải dạy em gái nhiều hơn nữa, đừng có lại chịu thiệt như thế.”
Nhưng rất nhanh sau đó An Tiểu Muội lại chịu thiệt lần nữa, nguyên nhân là vì cô bé và mấy người bạn đi dạo phố, kết quả lại gặp Ngô Tú Tú, Ngô Tú Tú lại làm ra vẻ đáng thương, ngay trước mặt bạn bè An Tiểu Muội cứ mở miệng ra là nói An Hi Hạo đã cưới người khác: “phụ lòng” cô ta, khiến cả đám bạn chấn động, còn An Tiểu Muội lại tức đến khóc suốt quãng đường về nhà.
“Sao con không có tiền đồ gì hết vậy! Ngô Tú Tú nó dám ăn nói bừa bãi thì con phải tát cho nó hai phát, để nó biết thế nào là họa từ miệng mà ra!” Mẹ An nhìn An Tiểu Muội hai mắt sưng húp mà tức thì mắng.
An Tiểu Muội lại khóc: “Con, con tức nên cuống lên, với lại bạn bè con đều tưởng cô ta nói thật, con giải thích sao bọn họ cũng không tin nên con mới không biết làm sao.”
“Vậy nên con khóc lóc chạy về hả?” Mẹ An tức xong lại bắt đầu dạy bảo cô bé: “Tiểu Muội, con không thể vì không kiểm soát được tình hình mà chọn cách bỏ chạy, sau này con sẽ gặp nhiều chuyện hơn nữa, có khi còn nghiêm trọng hơn chuyện năm nay, lúc đó con vẫn có thể chạy chứ?”
An Tiểu Muội lau nước mắt.
“Con phải học cách xử lý tình huống, phải học cách trưởng thành.” Mẹ An nói lời thấm thía.
“Con biết rồi, con xin lỗi mẹ, con sai rồi.” An Tiểu Muội ngẩng đầu nói xin lỗi.
Mẹ An lại mềm lòng, bà xoa đầu con gái: “Đây không phải lỗi của con, mẹ chỉ đang dạy con sau này gặp chuyện như thế này phải xử lý thế nào. Được rồi, con đi rửa mặt đi đã, sau đó kể hết ngọn nguồn cho anh con nghe, nhớ, là với anh con.”
An Tiểu Muội gật đầu làm theo.
An Hi Hạo nghe xong bèn giơ tay xoa đầu An Tiểu Muội: “Nghỉ chơi với mấy đứa bạn đó đi.”
An Tiểu Muội rối rắm: “Vâng ạ.”
Không tin bạn mình, đâu thể coi là bạn được.
“Bạn bè không cần số lượng mà chỉ cần chất lượng thôi.”
An Tiểu Muội lại gật đầu.
Mấy hôm nay dì Ngô tất bật đi thăm họ hàng, vốn là muốn khoe khoang cái đồng hồ mới của mình, không ngờ họ hàng như thể không thấy đồng hồ mới của bà ta mà lại kể chuyện con gái Ngô Tú Tú của bà ta.
“Tú Tú làm sao?”
“Ồ, chị không biết hả? Mấy hôm trước tôi thấy Tú Tú đi vào nhà khách với một người đàn ông hói đầu, mãi đến tối mới đi ra đấy.” Người họ hàng không hề ưa dì Ngô, ra vẻ ghét bỏ nói.
“Cũng may là bị tôi nhìn thấy, chứ mà bị người ngoài thấy thì sớm muộn gì cũng bị đồn khắp nơi, chị cũng đừng có đi đây đi đó nhiều, thỉnh thoảng cũng phải dạy dỗ Tú Tú nhà chị đi, nhìn xem đã thành cái thứ gì rồi.”
“Cô nói bậy! Tú Tú sao có thể làm như vậy được!”
“Chị đừng có không tin, lúc đó còn có hai bà cô của chị nữa. Chị không tin thì chị đi hỏi họ đi!”
Dì Ngô hồn siêu phách lạc đi từ nhà họ hàng về, đúng lúc thấy Ngô Tú Tú vừa tắm xong ra, vết hằn đỏ nổi bật trên cổ cô ta khiến bà ta tức đỏ mắt. Bà ta tức tối tóm lấy tay của đối phương: “Mày đã đi đâu hôm mùng ba tết?”
Ngô Tú Tú hết hồn: “Con đi dạo phố.”
“Ở thành đông đúng không?”
Ngô Tú Tú ngây người, cũng hơi chột dạ: “Không, là thành tây.”
Bộ dạng này của đứa con gái do mình đẻ ra thì còn nói được gì nữa, dì Ngô thẳng tay tát một cái, sau đó hung dữ chỉ mặt Ngô Tú Tú đang không tin vào mắt mình: “Ngày mai mày cút về Ninh Thành cho tao, tao không cho mày về đây thì vĩnh viễn cũng đừng về!”
An Tiểu Muội biết tin Ngô Tú Tú bị đưa về quê thì há hốc mồm, cô bé nhìn Cổ Na đang vuốt ve mèo, sau đó lại dè dặt hỏi mẹ An: “Sao anh trai làm được vậy?”
Mẹ An cười thần bí: “Cái này thì mẹ không biết, nhưng con nhất định phải nhớ đừng có chọc anh con.”