Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 165: Bị bệnh

Chương 165: Bị bệnh

An Tiểu Muội vội gật đầu, cô bé sẽ ôm chặt bắp đùi chị dâu, dù có chọc anh trai cũng sẽ có người bao che.

Mùng sáu tết, Cổ Na và An Hi Hạo lên đường về quê, bởi vì tuyết lớn nên quãng đường đi đáng ra chỉ mất hai ngày lại kéo thành ba ngày. Đến lúc về tới thôn, trời đã tối rồi. Hắc Hoa vừa nghe thấy tiếng gõ cửa bèn xông ra sủa gâu gâu, ông Lưu đang định đóng cửa đi ngủ thì vội vàng ra mở cửa.

“Về rồi đấy à? Ôi chao, ống quần ướt hết rồi, mau vào nhà đi, để ông đi đun nước nóng cho hai đứa rửa mặt, rửa chân.” Nói xong, ông Lưu đi vào bếp.

Lớp băng tuyết đóng trên mặt đường khá dày, giày đều bị ướt hết cả.

Dù Cổ Na chịu được lạnh nhưng cũng thấy hơi khó chịu. An Hi Hạo không quan tâm mình, vừa vào nhà đã đóng cửa lại, sau đó cởi giày cho Cổ Na rồi ra sức xoa bóp cho đối phương, Cổ Na được xoa nắn thì nhe răng trợn mắt: “Anh làm gì đó?”

“Giúp máu lưu thông.” An Hi Hạo giải thích.

Cổ Na ngoan ngoãn không động đậy nữa, sau một hồi được xoa bóp mới vội rút chân về: “Được rồi, để em xoa bóp cho anh.”

“Nước nóng rồi! Mau qua đây rửa chân đi!” Giọng ông Lưu vang lên.

An Hi Hạo lấy giày lông để trong nhà mang cho Cổ Na: “Qua đó đi, anh thay giày rồi qua sau.”

“Anh cũng phải thay quần nữa đấy, ướt hết rồi.” Cổ Na chỉ vào cái quần của anh, vì quan tâm đến cô, suốt dọc đường An Hi Hạo đều không màng đến bản thân nên thân người ướt hơn Cổ Na một chút.

“Ừ.” An Hi Hạo đáp, Hắc Hoa ở bên cạnh kêu ư ử, anh ngồi xổm xuống ôm đầu nó, ngay lập tức Hắc Hoa ngoan ngoãn không kêu nữa.

Sau khi sắp xếp đâu vào đó xong, hai người cùng ông Lưu ngồi bên đống lửa cùng chuyện trò.

“Ông cháu bị ốm rồi, mấy hôm trước ông có gửi thư cho hai đứa là để nói việc này đây, không ngờ hai đứa về rồi, cũng tốt, đi thăm đi.”

Cổ Na sợ hết hồn.

Nghe nói ông Cổ bị bệnh, hơn nữa cũng khá nghiêm trọng, Cổ Na và An Hi Hạo không ở lại lâu mà thay đồ rồi xách đuốc đi về nhà họ Cổ.

Lúc này đây, nhà họ Cổ còn chưa ngủ, Cổ Thành Trung nghe thấy tiếng gõ cửa thì buồn bực: “Khuya rồi mà ai còn đến nữa chứ?”

Chương Xuân Hoa trợn mắt với ông ta: “Ông ra xem là biết ngay mà.”

Cổ Thành Trung cười rồi đứng dậy ra mở cửa.

Còn Cổ Hành Phong thì nói với bà cụ Cổ rằng: “Cứ để ông nội thế này cũng không phải cách, tốt hơn là đưa đi khám ở bệnh viện huyện.”

Vốn dĩ khi ông cụ Cổ mới bị bệnh là đã muốn đưa ông đi khám ở bệnh viện thị trấn rồi, nhưng ông cụ Cổ cảm thấy tốn tiền nên nằng nặc đòi đến trạm xá thôn, trạm xá khám xong nói là cảm lạnh, kê ít thuốc cho về uống mấy hôm, chưa được bao lâu lại tái phát, đến lúc này Cổ Thành Trung bèn đưa ông cụ lên thị trấn khám.

Kết quả bác sĩ nói phổi có vấn đề, phải cai thuốc, sau đó cũng kê thuốc cho. Sau khi về, ông cụ Cổ uống hết thuốc mà vẫn không khỏe, cả nhà muốn đưa ông cụ đi bệnh viện huyện, ông cụ cũng không đi, vô cùng cố chấp.

“Bà cũng không khuyên nổi.” Bà cụ Cổ thở dài.

“Mẹ! Là Tiểu Na với Hi Hạo về!”

Tiếng nói ngạc nhiên của Cổ Thành Trung truyền tới từ bên ngoài, mọi người đều đứng lên: “Trễ như này mới về tới, chắc đóng băng luôn rồi! Vợ thằng hai mau đi đun nước nóng đi!”

Lưu Phân và Tiểu Thảo đều đã ngủ, sau khi nghe thấy bọn họ về đều mặc đồ vào.

“Bác hai không cần làm đâu, bọn cháu đã ngâm chân với thay đồ rồi, nghe ông Lưu nói ông ngoại bị bệnh, chuyện gì vậy ạ?” Cổ Na ngồi bên cạnh bà cụ Cổ hỏi.

Bà cụ Cổ tỉ mỉ nhìn Cổ Na, thấy cô tươi tắn rồi mới trả lời: “Bác sĩ nói là phổi có vấn đề, mọi người đang bàn nhau đưa ông đi khám ở huyện, nhưng trời tuyết lớn, ông lại lớn tuổi rồi, không biết có chịu nổi giày vò không.”

Mùa đông và đầu xuân là lúc chật vật nhất đối với người già, rất nhiều người già đã qua đời vào hai mùa này.

Cổ Na nghe ra được ý sâu xa của bà cụ Cổ, cô nắm chặt tay bà cụ: “Bà ngoại cứ yên tâm, sức khỏe của ông ngoại tốt lắm. Cháu thấy hai hôm nay tuyết ngừng rơi rồi, chừng đó nhờ đại đội trưởng Lưu dùng máy kéo chở chúng ta lên thị trấn, sau đó lại ngồi xe xuống huyện, sẽ không bị lạnh đâu.”

Cổ Hành Vũ gật đầu: “Đúng, mặc thêm áo, che kín lại là sẽ không có vấn đề gì.”

“Vậy để tối nay bà khuyên ông lần nữa.” Bà cụ Cổ biết chồng mình vì sao không đến huyện, chính là vì sợ tốn tiền, con cái trong nhà có nhiều thứ cần phải tiêu nên ông cụ mới không muốn đi.

Cổ Na dặn dò: “Nếu ông ngoại không chịu đi, bà cứ nói cháu và Hi Hạo không vui, ngày mai sẽ về lại thành phố, sau này không về đây nữa.” Đây là lời đe dọa trắng trợn!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch