Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 166: Phải mổ

Chương 166: Phải mổ

Nhưng mấy anh em Cổ Hành Phong lại cười gật đầu, Cổ Hành Vũ thậm chí còn hùa theo: “Thêm cả cháu nữa, đằng nào cháu cũng chưa lấy vợ, nếu ông không chịu, cháu sẽ đi thành phố cùng vợ chồng Tiểu Na, năm sau sẽ không về ăn tết nữa.”

Bà cụ Cổ vừa buồn cười vừa tức, chỉ mấy đứa cháu mắng: “Mấy đứa cứ dọa đi! Xem ông ấy có tin không!”

Sự thật chứng minh ông cụ Cổ đã trúng chiêu!

Ngày hôm sau, Cổ Na và An Hi Hạo nghe ông cụ Cổ đồng ý xuống huyện thì đều thở phào. An Hi Hạo ở lại nói chuyện với ông cụ Cổ, Cổ Na đi theo bà cụ Cổ về phòng xếp đồ.

Bà cụ Cổ thấy không có ai khác bèn thì thầm với Cổ Na: “Nhà họ An đối xử với cháu thế nào?” Mới bắt đầu tốt không có nghĩa về lâu về dài không có mâu thuẫn, bà cụ quả thực không yên tâm nên mới hỏi.

Cổ Na biết bà cụ đang lo cho mình: “Tốt lắm ạ, em gái thì bám dính lấy cháu, cô bé còn nói mùa hè sẽ cùng bọn cháu về đây thăm mọi người.”

“Thật hả? Vậy bà phải dọn dẹp phòng ốc sạch sẽ mới được.” Bà cụ Cổ cười híp mắt, người thành phố đều thích sạch sẽ, dọn dẹp sạch sẽ vừa không mất mặt, nhìn cũng thoải mái nữa.

“Dọn dẹp gì chứ, vốn dĩ bà đã thích sạch sẽ rồi, cứ nhìn sân nhà là thấy dễ chịu biết bao.” Lời nói của Cổ Na không phải để lấy lòng, không chỉ bà cụ Cổ ưa sạch sẽ, ngay cả Lưu Phân và Tiểu Thảo cũng vậy, thế nên nhà họ Cổ sạch sẽ hơn những nhà khác rất nhiều.

“Cái miệng này của cháu vẫn ngọt sớt nhỉ, nào, lần trước cháu bảo không lấy nhiều như này, bây giờ cháu về rồi, lấy một ít đi.” Nói xong bà cụ Cổ lấy một cái ví nhỏ tự may từ trong tủ, rồi rút tiền từ trong ví ra đưa cho Cổ Na, Cổ Na nhận lấy: “Dạ.”

Đến khi nhóm người An Hi Hạo sắp đưa ông cụ xuống huyện, Cổ Na giao lại tiền bà cụ Cổ đã đưa cho anh: “Đây là của bà ngoại cho, bình thường họ cũng không nỡ ăn mặc, anh xem rồi mua, nếu ông ngoại nhập viện thì lấy tiền từ ví chúng ta ra mà chi.”

“Ừ, em ở nhà với bà nhé, anh đã dặn dò ông Lưu rồi, em không cần về ở đâu.” An Hi Hạo xoa đầu cô rồi mới xoay người rời đi.

Lưu Phân dựa cổng cười nhìn Cổ Na quay lại, Cổ Na bước mấy bước đến: “Chị cười ngây ngốc cái gì thế?”

“Chị thấy sắc mặt em hồng hào, xem ra cuộc sống rất khá nhỉ.” Lưu Phân trêu.

Cổ Na giơ tay lên sờ mặt: “Vậy hả?”

Từ lúc cô về lại nhà họ Cổ đã có mấy người nói sắc mặt cô tốt rồi, lẽ nào là do tinh năng thăng cấp ư? Ngay trên đường cô và An Hi Hạo trở về, tinh năng của Cổ Na đã thăng cấp rồi, lần này không bị mê man, ngược lại còn da dẻ hồng hào.

“Khai thật đi, mua cái gì bôi mặt thế?” Lưu Phân vừa dứt lời, Tiểu Thảo tò mò nên đi tới.

Bọn họ đều dùng loại kem bôi mặt hai hào một hộp, cũng chỉ dùng mỗi mùa thu đông để tránh khô da.

“Em không dùng gì hết, nhưng em có đem về cho mấy chị một ít đây, em đem hết đến đây rồi, đi, đi chia.” Cổ Na khua tay khí phách, hai người chị dâu mừng rỡ đi theo cô vào trong căn phòng cô sống hồi trước.

Lý Đại Yến từ nhà vệ sinh bước ra bắt gặp cảnh này, không nhịn được mà lắc đầu: “Mấy đứa này bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn cứ như con nít.”

Cổ Na không chỉ mua kem dưỡng Tuyết Hoa cho hai chị dâu mà còn mua cho cả hai bác gái và bà ngoại nữa, bà cụ Cổ cầm hộp kem vừa vui vừa mắng: “Sao lại mua mấy thứ này, hai vợ chồng cháu sống tiết kiệm một chút đi!”

“Tiết kiệm rồi, bà cứ yên tâm. Mau dùng thử đi ạ, cháu thấy mặt bên này của bà hơi khô đó.” Nói rồi Cổ Na lập tức giúp bà cụ mở hộp ra, để bà bôi thử.

Phụ nữ không ai không thích đẹp, hơn nữa đám đàn ông đều đi xuống huyện hết cả rồi, trong nhà toàn là nữ nên bà cụ Cổ cũng không khách khí, bà cụ dè dặt bôi một ít lên mặt: “Mát lắm, mướt lắm.”

“Sau này, mỗi sáng bà rửa mặt xong với trước khi ngủ đều bôi một chút, dùng hết rồi cháu lại mua tiếp cho bà.” Bà cụ Cổ nghe xong thì đau lòng, còn chưa kịp mở miệng, Cổ Na đã vội nói: “Bọn cháu nhất định sẽ tiết kiệm, bớt tiêu tiền.”

Sau khi chia quà xong, Chương Xuân Hoa và Lý Đại Yến cũng lấy ra giày len và áo len mà bọn họ làm cho Cổ Na và An Hi Hạo: “Lần trước bác đến hợp tác xã mua bán thấy giày kiểu này, nghĩ ở thành phố mà mang thì cũng đẹp nên cùng bác hai mày mò, không ngờ lại làm ra được, chỉ là nhìn không được đẹp bằng đồ hợp tác xã mua bán bán thôi.”

Chương Xuân Hoa hơi không hài lòng, nhưng Cổ Na lại rất ngạc nhiên và vui mừng: “Đẹp lắm ạ, cảm ơn hai bác.”

“Cảm ơn cái gì, đều là người một nhà cả mà.”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch