“Không phải vấn đề ở phổi mà là vấn đề ở túi mật.”
Tiểu Thảo kinh ngạc: “Con người cũng có túi mật ư?”
Cổ Na thở dài: “Có phải bị sỏi mật không?”
Cổ Hành Lôi gật đầu: “Ừ, bác sĩ nói tuổi của ông nội không tính là lớn, có thể làm phẫu thuật, nếu không muốn thì chỉ có thể uống thuốc bắc, nhưng thuốc bắc kiểu gì cũng phải uống mấy năm, cũng chưa chắc có thể tống sỏi mật ra ngoài.”
Bà cụ Cổ choáng váng, Lưu Phân vội đỡ bà cụ: “Bà nội, bà có sao không?”
Bà cụ Cổ mếu máo: “Làm phẫu thuật? Sao ông ấy có thể chịu được chứ?”
Đối với người ở thời này mà nói, động dao kéo vào người chính là bệnh rất nặng.
“Bà ngoại yên tâm, y học bây giờ làm phẫu thuật hồi phục nhanh lắm, anh ba, ông ngoại chọn uống thuốc hay làm phẫu thuật?”
“Ông chẳng chọn gì cả, cứ đòi về nhà thôi.” Cổ Hành Lôi cũng biết, ông cụ Cổ là sợ tốn tiền: “Cũng may Hi Hạo có cách, khuyên được ông rồi, bác sĩ nói ngày mai có thể làm phẫu thuật, anh về để nói mọi người một tiếng.”
Hôm sau, Cổ Na và Cổ Hành Lôi cùng nhau xuống huyện. Lúc bọn họ đến nơi, ca phẫu thuật của ông cụ Cổ đã làm xong rồi.
“Sáng nay trời vừa sáng, bác sĩ đã bảo mọi người đẩy ông vào trong.”
Cổ Hành Phong nói: “Ca phẫu thuật rất thành công, cứ nghỉ ngơi cho khỏe là được.”
“Vậy thì tốt.” Cổ Na cười nói.
Cổ Thành Trung cảm ơn An Hi Hạo: “Số tiền này coi như là bác mượn, cháu cũng đừng tranh với bác, nợ bao nhiêu trả bấy nhiêu.”
Bọn họ đi gấp, không mang theo đủ tiền, số tiền sau đó là do An Hi Hạo bỏ ra. Câu nói này khiến lời từ chối của An Hi Hạo chết nghẹn trong lòng, anh đành bất lực gật đầu.
Ông cụ tối thiểu phải nằm viện mười ngày, có nhiều người ở đây quá nên một nửa số đó sẽ về, chỉ còn Cổ Hành Phong và Cổ Hành Vũ ở lại, An Hi Hạo và Cổ Na vốn dĩ cũng muốn ở lại nhưng Cổ Thành Trung và Cổ Thành Nhân lại không đồng ý.
Trước khi về, hai vợ chồng Cổ Na đi dạo cửa hàng, phát hiện có bán radio. “Mua hai cái nhé, một cái cho ông Lưu, một cái cho ông bà.” An Hi Hạo nói. Cổ Na không phản đối. Sự hào phóng của hai người khiến nhân viên nhìn đến ngây người.
Khi bọn họ xách ra chiếc hộp lớn lúc tụ họp với nhà họ Cổ, Cổ Thành Trung trợn mắt với hai người: “Ngày nào cũng nói tiết kiệm mà chưa thấy tiết kiệm bao giờ!”
Cổ Na lè lưỡi: “Lần sau tiết kiệm, lần sau tiết kiệm.”
Tin tức nhà họ Cổ có radio rất nhanh được lan truyền khắp thôn, mọi người đều ngưỡng mộ bà cụ Cổ có đứa cháu gái và cháu rể tốt. Thường đến nhà ngồi để nghe kịch trong radio, nhà Cổ Na trở nên náo nhiệt hơn.
Những ông bà chơi thân với ông Lưu cũng hay đến, người già cùng nhau uống trà, nghe kịch hoàng mai, rất hưởng thụ.
Lúc vợ chồng Cổ Na sắp quay về trường, bà cụ Cổ và ông cụ Cổ đã về nhà đều có thể thường ngâm nga mấy câu hát rồi.
Mới có hơn một tháng không gặp, Trần Xuân Hà đã uốn tóc, hơi giống gợn sóng nhưng lại cong hơn gợn sóng một chút, có điều da dẻ cô ấy trắng trẻo, nhìn không hề quê, ngược lại có cảm giác khá thời thượng.
“Thấy thế nào? Tớ phải ngồi ở đó cả ngày mới xong đó.” Trần Xuân Hà xoay một vòng trước mặt Cổ Na.
Cổ Na với tay sờ những lọn tóc của đối phương: “Đẹp lắm.”
“Cậu cũng đi uốn đi.” Trần Xuân Hà mời mọc.
Cổ Na lắc đầu: “Tớ đang định cắt tóc ngang vai đây này, dễ chải chuốt.”
Trần Xuân Hà sững sờ: “Ý cậu là kiểu của Lưu Hồ Lan[2] ấy à?”
[1] (1932-1947), bà là một điệp viên trẻ thời kỳ Nội chiến Trung Quốc giữa Quốc dân đảng và đảng Cộng sản.
Cô thậm chí còn giơ tay lên đo, Cổ Na gật đầu: “Kiểu vậy.”
Cô cũng không biết giải thích sao.
Trần Xuân Hà nghe thế thì tỉ mỉ quan sát Cổ Na một lượt, cuối cùng gật đầu: “Mặt cậu nhỏ, da cũng hồng hào, cắt kiểu đó nhất định rất đẹp, nhưng hay là cậu thử cúp đuôi nữa đi?”
Cố chấp với tóc uốn thật, Cổ Na bất lực lắc đầu.
Đặng Hữu Trân về nhà cầm theo chút thịt muối lên lại thành phố, tối đó đã mời Cổ Na và An Hi Hạo sang ăn cơm, lúc Cổ Na ra khỏi phòng thì tiện tay đem theo kẹo đã mua lúc chiều.
“Sao còn đem đồ sang thế?” Đặng Hữu Trân cảm thấy Cổ Na khách sáo quá.
“Ăn cùng cho vui.” Nói rồi Cổ Na mở túi ra để lên trên bàn, trước tiên bóc một viên để lên miệng An Hi Hạo, An Hi Hạo ngoan ngoãn há miệng ra ăn.
Đăng Hữu Trân nhìn xong thì đảo mắt rồi kéo Cổ Na lại bên cạnh: “Xin kinh nghiệm. Sao chồng em nghe lời em vậy? Tuyệt chiêu gì thế?”
Cổ Na phì cười: “Em làm gì có tuyệt chiêu gì, bọn em tôn trọng lẫn nhau thôi. Nếu chị muốn học cách dạy chồng thì phải hỏi thím Dương.”