Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 168: Kinh nghiệm dạy chồng

Chương 168: Kinh nghiệm dạy chồng

Cả nhà thím Dương vẫn chưa trở lại.

Đặng Hữu Trân nhớ đến việc chú Dương vẫn luôn nghe lời thím Dương bèn gật đầu: “Để mai chị sang hỏi thím Dương thử.”

Mấy hôm sau, Cổ Na thường nghe thấy Đặng Hữu Trân bảo Trịnh Hưng Quốc ăn đủ loại canh bổ. Trịnh Hưng Quốc mấy hôm đầu còn vui vẻ ăn, tối đến cũng chăm chỉ “trả bài”, được mấy hôm, anh ta không nổi nữa.

Vừa nghe thấy Đặng Hữu Trân bảo anh ta ăn canh là anh ta lại chạy sang nhà vợ chồng Cổ Na.

“Cũng không biết là chuyện gì, ngày nào cũng nấu các kiểu canh cho tôi, tối đến lại cái đó, người anh em, cái thân tôi có phải sẽ càng bổ càng lỗ không?” Trịnh Hưng Quốc rất lo lắng nhìn cái đó của mình.

An Hi Hạo giơ tay lên ho nhẹ: “Cái này thì tôi cũng không rõ.” Sức khỏe của anh vẫn luôn ổn.

“Hưng Quốc, mau về ăn canh đi! Bây giờ anh không ăn thì đến lúc ăn cơm cũng phải ăn!” Giọng nói uy hiếp của Đặng Hữu Trân truyền từ phòng phía đông sang tới đây, Trịnh Hưng Quốc thở dài, bước từ từ về nhà.

Những ngày sau đó, chỉ cần Đặng Hữu Trân không bảo anh ta ăn canh, Trịnh Hưng Quốc lập tức nghe lời vợ mình răm rắp, Cổ Na thấy thế thì ngây người, cô chọt chọt An Hi Hạo: “Hay là em cũng nấu canh cho anh mỗi ngày nhé?” Sau đó sẽ càng nghe lời hơn.

An Hi Hạo ôm cô, dịu dàng nói: “Em cảm thấy sức khỏe của anh bây giờ mà còn bồi bổ thêm thì ai sẽ là người chịu khổ đây?”

Cổ Na đỏ mặt: “Không nấu, không nấu đâu.” Một hai lần còn dễ chịu, nhiều lần quá sẽ mỏi eo.

Thời gian trôi rất nhanh, chớp mắt đã đến nghỉ hè, Cổ Na và An Hi Hạo về nhà họ An ở được khoảng nửa tháng thì có thư từ quê đến. Cổ Na mở thư ra đọc thì rất vui.

“Anh tư thi đậu đại học rồi, nhận được giấy báo xong thì về quê.”

Sau khi Vương Ngọc Hoa và Cổ Thành Lễ ly hôn, Cổ Hành Vệ đi theo Cổ Thành Lễ, nên lần này về, sau khi nghe kể ngọn nguồn xong, anh ta lập tức về nhà họ Cổ luôn, không sống ở trên thị trấn nữa.

“Vậy bọn mình cũng về sớm thăm đi.” An Hi Hạo để báo xuống rồi nói.

An Tiểu Muội vội giơ tay: “Dẫn em theo với! Chị dâu đã đồng ý với em rồi!”

Mẹ An vừa từ trong sân đi vào thì nghe thấy An Tiểu Muội la lớn, bà răn dạy: “Nói năng kiểu gì đấy! Ăn nói với chị dâu cho đàng hoàng!”

An Tiểu Muội lè lưỡi, lập tức chỉnh lại y phục rồi ngoan ngoãn đứng trước mặt Cổ Na, từ tốn hỏi: “Chị dâu, chị có thể dẫn cô em gái vừa đáng yêu vừa chịu khó của chị theo không?”

“Dễ thương thì có một chút nhưng chịu khó thì anh chưa thấy đâu.” An Hi Hạo phá đám không khách khí.

An Tiểu Muội nghiến răng, trợn mắt với anh: “Anh!”

“Em gái chị là chịu khó nhất, kệ anh ấy, chị dẫn em đi.” Cổ Na vỗ ngực đảm bảo.

An Tiểu Muội vội hỏi: “Bao giờ thì đi ạ?”

“Ngày mai.” An Hi Hạo trả lời.

“Vậy bây giờ em sẽ đi xếp đồ!” An Tiểu Muội chạy về phòng, An Hi Hạo bất lực gọi với theo: “Đừng đem nhiều đồ quá, đến lúc đó còn phải làm ruộng nữa.”

“Dạ!” An Tiểu Muội lớn tiếng trả lời.

Vừa mới thả lỏng chưa được bao lâu, mẹ An lại chau mày: “Con gái, con xem lời mẹ nói như gió thoảng bên tai đúng không?”

An Tiểu Muội lập tức đóng cửa: “Mẹ nói cái gì thế, con không nghe thấy!”

“Đứa nhỏ này.” Mẹ An lại vừa tức vừa buồn cười.

“Ủy ban trung ương quốc gia quyết định sẽ ban hành chính sách kinh doanh tự chủ, tương lai sẽ thực hiện kinh doanh cá thể...”

Cổ Na bật dậy, An Hi Hạo cũng ngẩng đầu nhìn.

“Sao đấy?” Mẹ An giật mình.

Cổ Na kích động không thôi: “Mẹ! Chúng ta có thể làm ăn rồi! Nhà nước đã cho phép kinh doanh tự chủ rồi!” Cô vô cùng vui mừng, cuối cùng cũng không cần nơm nớp lo sợ nữa rồi!

An Hi Hạo đã nghe cô nói về kế hoạch làm ăn rất nhiều lần từ rất lâu nên sau khi nghe đài thì cũng thở phào, vợ mình cuối cùng cũng không cần ngóng dài cổ nữa rồi.

Sau khi vui mừng, Cổ Na lại cảm thấy không đúng, hình như chính sách này đã được thực hiện sớm hơn hai năm.

Kệ đi, xã hội chủ nghĩa thật tốt! Cổ Na ngân nga các ca khúc ca ngợi Tổ quốc rồi về phòng xếp đồ, mẹ An nghe thấy thì ngẩn người, nhìn An Hi Hạo: “Chuyện lúc nào đấy?”

“Đài có nói đó, đợi cha về, mẹ cứ hỏi cha sẽ rõ thôi.” Anh cũng về phòng giúp một tay.

Đến tối khi cha An về, mẹ An lập tức truy hỏi, cha An giải thích tận mấy lần, mẹ An mới biết nhà nước đã cho phép mọi người làm ăn, sau này đầu cơ gì đó đều có thể quang minh chính đại rồi ư?

“Đây là một cơ hội tốt, nhà nước đã ban hành chính sách, chắc chắn nhóm người kinh doanh này có thể tạo ra một cơ sở tốt, cuộc sống sau này cũng sẽ càng ngày càng tốt hơn.”

Sau khi ăn tối xong, An Hi Hạo nói với cha mẹ An.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch