Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 169: Tự kinh doanh

Chương 169: Tự kinh doanh

“Chúng ta có thể mở hai cửa hàng ở bên ngoài tiểu khu, một cái để làm tiệm tạp hóa, cái còn lại có thể bày mấy cái bàn, mọi người có thể đến đó uống trà nói chuyện, như vậy đến lúc cha nghỉ hưu cũng sẽ không cô đơn.”

Cổ Na cười nói.

Cha An chỉ còn hai năm nữa là nghỉ hưu rồi. Mẹ An cũng thấy con trai con dâu nói có lý: “Vậy để mai mẹ đi hỏi người ta, chúng ta nghĩ đến chuyện kinh doanh, chắc chắn người khác cũng nghĩ đến.”

Nhưng sự thật đã chứng minh, ngoài bọn họ ra thật sự không còn ai khác nghĩ đến.

Bọn họ cảm thấy chuyện mình làm ăn là chuyện vô căn cứ.

Cuối cùng, cha mẹ An vẫn nghe theo vợ chồng An Hi Hạo, mua liền hai cửa hàng, còn chuyện sửa sang và nhập hàng thì đợi vợ chồng An Hi Hạo từ quê trở về rồi tính tiếp.

Dù sao cũng có hai tháng nghỉ hè, ở quê cùng lắm chỉ một tuần thôi đã quay lại rồi.

Cổ Hành Vệ vừa đen vừa đô con, lúc cười, răng còn trắng hơn cả mặt, nhưng tính tình nhiệt tình, nói chuyện vừa thú vị vừa hài hước.

Là một người rất hòa đồng. Hiện tại anh ta ở căn phòng trước đây Cổ Na ở, cũng là phòng của Cổ Thành Nghĩa.

“Bác tư cháu viết thư bảo nó có đối tượng rồi, là y tá ở bệnh viện quân y, nói là do tổ chức giới thiệu nên bọn nó quen nhau, chậc, đây đúng là chuyện đại hỷ.”

Bà cụ Cổ nghĩ đến chuyện con trai thứ tư cuối cùng đã có tiến triển, cả người lập tức như trẻ lại.

“Đúng là chuyện tốt, bây giờ thì chờ anh hai với anh tư thôi.” Cổ Na cười nói.

Bà cụ Cổ vội gật đầu: “Chứ còn gì nữa, hai đứa này đều không biết phấn đấu gì cả.”

Đặc biệt là Cổ Hành Vệ, bà cụ Cổ luôn cảm thấy đứa nhỏ này khổ quá, mẹ không thương, cha thì không quan tâm, cứ như không được ai chăm vậy.

Chuyện này oan cho Cổ Thành Lễ rồi, Cổ Hành Vệ vừa về, ông ta đã mặt dày đi hỏi thăm đồng nghiệp xung quanh xem con gái nhà ai tuổi tác thích hợp để con trai sớm lập gia đình, kết quả Cổ Hành Vệ và Cổ Hành Vũ lại cùng một tư tưởng, không tốt nghiệp đại học sẽ không quen ai, điều này đã chặn đứng Cổ Thành Lễ.

“Cháu thấy đứa nhỏ ở cuối thôn thế nào?” Nhắc đến chủ đề này, bà cụ Cổ càng nói, tiện thể nói đến mấy cô gái chưa chồng ở trong thôn.

“Con gái nhà họ Triệu ấy ạ?” Cổ Na nghĩ một hồi rồi đáp.

“Đúng! Chính là nó, mông to, dáng người cũng chắc khỏe, rất hợp với Hành Vệ.” Bà cụ Cổ cười tít mắt nói.

“Khụ khụ, bà ngoại, thôi thì cứ chờ anh tư tự mình tìm đi, với lại học đại học khó lắm, ở đó cần làm rất nhiều thứ, chỉ cần học giỏi, ra trường mới có công việc tốt, có công việc tốt rồi còn sợ không lấy được vợ ư? Đúng không bà ngoại?” Cổ Na khuyên.

Bà cụ Cổ kêu chao ôi: “Vậy thì lâu lắm.”

“Nhanh lắm, bà thấy cháu với anh Hi đã học được hai năm rồi đấy, nhanh mà nhỉ.” Khỏi phải nói, thời gian thật sự trôi đi rất nhanh.

Sau khi về quê, An Tiểu Muội rất tò mò với mọi thứ, nhưng cô bé cũng không phải đứa nhỏ nghịch ngợm nên sẽ không tự mình chạy nhảy khắp nơi, càng sẽ không bám dính bảo người ta dắt mình đi chơi, không để họ làm việc.

Cô bé nói chuyện với Tiểu Thảo nhiều nhất, hai người ở bên nhau cả ngày, An Tiểu Muội kể cho cho cô ấy nghe những chuyện vui ở trường, Tiểu Thảo thì dạy An Tiểu Muội làm một vài việc đồng áng khá quen thuộc.

Bảy, tám ngày trôi qua, An Tiểu Muội đen đi một tông, nhưng nhìn có vẻ có sức sống hơn nhiều.

“Bà ngoại, ông ngoại, hai người giữ gìn sức khỏe. Sau Tết, cháu và anh Hi sẽ về thăm mọi người.”

Ly biệt luôn đem lại cảm giác không đành lòng, đặc biệt là kể từ sau khi ông cụ Cổ làm phẫu thuật, ông cụ càng dễ xúc động, lúc tiễn bọn họ, hai mắt đều đỏ hoe.

“Sớm về nhé, ra ngoài cũng đừng nhịn ăn nhịn uống, cháu vẫn đang lớn đó.” Ông cụ Cổ đặc biệt dặn dò.

Mọi người cũng không thấy buồn cười, đây là sự quan tâm của người già, bọn họ đều cảm thấy vui.

“Bọn cháu biết rồi, ông ngoại với bà ngoại cũng đừng tiết kiệm nhé.” An Hi Hạo vòng tay ôm ông cụ Cổ.

An Tiểu Muội giơ tay cao vẫy chào mọi người, đến khi xe bò ra khỏi thôn, cô bé mới bắt đầu lau nước mắt.

“Không nỡ.” Cổ Na đưa ra một cái khăn sạch, An Tiểu Muội nhận lấy:

“Mọi người đều rất tốt với em, ngoại trừ nhà mình, chưa ai đối xử tốt với em như thế này.”

Các anh trai đều rất săn sóc cô bé, các chị dâu cũng rất quan tâm cô bé, bà cụ thì khâu giày cho cô bé, ông cụ còn làm diều cho cô bé nữa, tuy không thành công, nhưng niềm vui đó quả thực khiến An Tiểu Muội không thể nào quên được.

Lúc hai người đang đắm chìm trong niềm hạnh phúc của mười mấy ngày qua, An Hi Hạo đột nhiên nói một câu làm tụt cảm xúc.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch