Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 170: Thiết kế cửa hàng

Chương 170: Thiết kế cửa hàng

“Đã vậy thì trong lòng em nhất định dâng trào cảm xúc, sau khi về tới, hãy viết bài cảm nhận hai nghìn chữ rồi nộp cho anh nhé, anh sẽ xem từng chữ một.”

An Tiểu Muội kém nhất là viết văn, lời nói của An Hi Hạo vô tình đánh một gậy vào cô: “Áaaaaa, anh là đồ đáng ghét!”

Âm thanh khủng bố của An Tiểu Muội vang vọng khắp con đường lớn.

Lúc về đến nhà họ An, mẹ An nhìn An Tiểu Muội đen nhẻm thì che miệng cười: “Khỏi phải nói, quả thật cũng giống nữ thanh niên trí thức dưới quê đó.”

An Tiểu Muội vui vẻ ngửa mặt lên: “Thật ạ? Giống ạ?”

Thanh niên trí thức dưới quê là một chuyện vinh dự, nói cô bé giống thanh niên trí thức khiến An Tiểu Muội tất nhiên rất vui.

Cha An ngẩng đầu nhìn: “Cha thấy giống hai con khỉ nhà ông Lý hơn, cả ngày cứ chạy nhảy trong sân, phơi nắng đen thui.”

An Tiểu Muội méo xệch miệng khiến cả nhà cười ngặt nghẽo.

Cổ Na và An Hi Hạo đến xem cửa tiệm, An Hi Hạo lấy giấy bút vẽ kết cấu tổng thể, độ cao và khoảng cách tường của tiệm.

Cổ Na chỉ vào bức tường ngăn giữa hai tiệm: “Phá cái này đi để thành một gian thôi.”

An Hi Hạo giơ tay gõ gõ tường: “Khó đấy, chỉ có thể làm một cái cửa mà thôi.”

“Vậy cũng được, bên này làm tạp hóa, bên này để bàn ghế.” Cổ Na gật đầu.

Sau khi ra khỏi tiệm, hai người không về nhà mà đi tìm ông Lý – người quen của cha An, nhà của ông Lý là do ông ấy tự sửa sang, nhìn rất đẹp.

Ông Lý không bất ngờ với việc hai người tìm đến vì cha An đã nói trước rồi.

“Hai đứa muốn kiểu gì?”

“Đơn giản thôi, sơn tường, lắp hai bóng đèn, bày kệ với bàn ghế vào là được rồi ạ.” An Hi Hạo đưa tờ giấy kia ra.

Ông Lý xem qua: “Bác quen vài người bán vật liệu, nhưng giá cả hai đứa tự lo, bác không tham gia.”

Nếu tham gia sẽ có vài chuyện khó nói lắm.

An Hi Hạo và Cổ Na gật đầu.

Chuyện sửa sang được giao lại cho ông Lý, còn Cổ Na và An Hi Hạo đi đến cửa hàng bán sỉ ở thành phố bên cạnh.

Cửa hàng này cũng mới mở được mấy ngày, thuộc sở hữu của nhà nước, mở ra nhằm khuyến khích mọi người lấy hàng kinh doanh, tiếc là rất ít người dám bước vào đây, nhưng thỉnh thoảng có một người vào thì đó chính là khách hàng lớn.

Người gan lớn cũng nhiều.

“Hai đồng chí muốn lấy hàng gì? Ở đây cái gì chúng tôi cũng có!”

Hai người vừa đi vào cửa, nhân viên đã nhiệt tình đi đến.

Cổ Na cười: “Dầu, muối, nước tương, giấm, trà, thêm một ít đồ ăn vặt, kim chỉ và đồ chơi trẻ em.”

Khu vực nhà họ An sống có rất nhiều trẻ nhỏ, người già thương trẻ nhỏ đương nhiên cũng muốn bỏ ra ít tiền để làm chúng vui.

“Xin mời đi bên này.” Nhân viên cười tít mắt dẫn đường.

An Hi Hạo nhìn Cổ Na suốt quá trình chọn hàng, anh chỉ cần trả tiền là được rồi.

“Mười ngày nữa chúng tôi sẽ đến lấy số hàng này.” Sau khi trả một nửa số tiền, Cổ Na cầm phiếu nói với nhân viên, nhân viên vội lấy ra một tờ phiếu khác: “Lúc đó anh chị hãy cầm phiếu này đến là được.”

“Được, cảm ơn.” Cổ Na đưa phiếu lại cho An Hi Hạo.

Sau khi có được nguồn hàng, Cổ Na và An Hi Hạo bắt đầu gửi bản thảo, để có vốn đầu tư sau tốt nghiệp, bây giờ bọn họ chỉ có thể tranh thủ thời gian kiếm tiền. Bản thảo này là câu chuyện kể về người bình thường.

Tay của cậu con trai nhà nông bị tàn tật, công điểm làm ruộng còn không bằng phái nữ, thân là một thằng đàn ông, anh ta thường cảm thấy rất tự ti, kết quả nhà nước bỗng dưng ban hành một chính sách lớn! Sau nhiều lần do dự, anh ta quyết định khởi nghiệp, sự phản đối và không cảm thông của người nhà khiến anh ta đau khổ, nhưng khuyết tật trên người và bao nhiêu năm bị người khác chế nhạo càng khiến anh ta tự ti hơn.

Anh ta đã dùng mấy tấm gỗ để làm thành một cái xe đẩy nhỏ, là kiểu kéo bằng sức người, nhưng anh ta đã làm một cái kệ bốn mặt trên xe, trên đó là những món đồ nho nhỏ do anh ta bỏ vào, tất cả đều là những món đồ dùng hàng ngày như vài cái dây buộc tóc, còn có vài cộng dây chun và kéo cắt.

Ở đâu đông người là anh ta liền đẩy xe đến đó. Ngày thứ nhất, anh ta chỉ kiếm được năm hào, ngày thứ hai chỉ còn ba hào, ngày thứ ba không kiếm được đồng nào, thế nhưng anh ta không nản chí, cứ thế kiên trì, một năm sau anh ta có được chiếc xe đạp của mình, hai năm sau anh ta đổi thành xe đạp ba bánh, ba năm sau anh đã trở thành một ông chủ nhỏ, có hai cửa hàng...

Cuối truyện, Cổ Na viết: “Con đường khởi nghiệp tuy khó, nhưng cảm giác thành công do khởi nghiệp mang lại sẽ khiến con người ta không thể dừng bước. Xã hội đang tiến bộ, nhà nước đang phát triển, với những điều kiện khởi nghiệp của nhà nước, chúng ta cũng sẽ có được một cuộc sống càng ngày càng tốt hơn. Tổ quốc nhờ có chúng ta mà lớn mạnh, tổ quốc lớn mạnh lại chính là điều chúng ta mãi mãi theo đuổi.”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch