Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 171: Mở cửa hàng

Chương 171: Mở cửa hàng

Bản thảo của cô được thông qua nhanh hơn của An Hi Hạo, thậm chí còn được đăng trên nhiều tạp chí, ngay cả trên báo người ta cũng trích đoạn để đăng lại.

Mẹ An cười tít mắt sờ tờ báo: “Nhìn Tiểu Na viết hay chưa này, sau này đất nước chúng ta chắc chắn sẽ phát triển được như thế này.”

Cha An gật đầu đồng ý: “Đề tài mới mẻ, hơn nữa còn rất đúng với chính sách ở trên, khá lắm.”

An Hi Hạo cũng có tác phẩm được đăng tải nhưng gần như không được hỏi đến, có điều anh cũng không để ý.

Tối đó lúc Cổ Na đi ngủ, phát hiện An Hi Hạo đang cất tờ báo và cuốn tạp chí cố ý mua về vào trong ngăn kéo, cuối cùng còn không quên khóa lại.

“Anh làm gì thế?” Cổ Na khó hiểu nhìn anh.

An Hi Hạo cẩn thận cất kỹ chìa khóa: “Đây đều là do em viết, anh phải thu thập, đến lúc chúng ta già rồi, anh sẽ đọc cho em nghe.”

Cổ Na mỉm cười, kéo cổ An Hi Hạo xuống để hôn lên mặt anh: “Sao anh lại khiến người ta phải thương thế này!”

An Hi Hạo cũng thuận thế chặn miệng cô lại: “Vậy thì thương thêm chút nữa đi.”

Lúc Trần Xuân Hà đọc được tác phẩm này trên báo thì rất kinh ngạc, cô ấy ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, phụ nữ thì sao chứ? Phụ nữ cũng có thể tạo dựng sự nghiệp thôi!

Thế nên lúc khai trường, Trần Xuân Hà đã tìm Cổ Na, muốn cùng làm ăn với cô: “Cậu có nhiều ý tưởng hơn tớ, chúng ta cùng hợp tác làm nên nghiệp lớn đi!”

Cổ Na cười: “Cậu muốn kinh doanh cái gì? Bây giờ bọn mình vẫn còn đi học, thời gian quản lý cũng không đủ.”

Trần Xuân Hà hừ một tiếng: “Lần này cậu hơi ngốc đó, chỉ cần có tiền là có cách, bọn mình chỉ làm chủ chỉ tay năm ngón thì thế nào?”

“Vậy thì phải có tiền.” Cổ Na trợn mắt nhìn cô ấy: “Bây giờ bọn mình nghèo xơ xác, thứ thiếu nhất chính là tiền.”

Trần Xuân Hà chỉ vào mình, ra vẻ đắc ý: “Tớ mượn tiền cha mẹ tớ, cậu cũng mượn, chúng ta cùng nhau mượn.”

Lời nói của Trần Xuân Hà khiến Cổ Na dao động, nhưng cô không trả lời ngay mà về nhà bàn bạc với An Hi Hạo xong mới chọn một cái cuối tuần, mang quà cáp cùng Trần Xuân Hà đến nhà họ Trần.

Nhà họ Trần có tình cảm rất sâu nặng với Cổ Na và An Hi Hạo, đều nhờ công Trần Xuân Hà đã không ít lần kể về hai người họ, vừa nghe mượn tiền, cha Trần không ý kiến gì lập tức đồng ý ngay, thậm chí không cần giấy vay nợ.

Như vậy sao mà được chứ?

An Hi Hạo nghiêm túc viết giấy mượn tiền, sau đó cùng Trần Xuân Hà cũng mượn một khoản tiền như vậy rời khỏi nhà họ Trần.

Cả ba ngồi ở nhà vợ chồng Cổ Na bàn bạc con đường phát triển.

“Ai cũng nói kiếm tiền từ người già và trẻ nhỏ rất dễ, tớ thấy dễ kiếm nhất đó là tiền từ phụ nữ!” Trần Xuân Hà sờ lọn tóc xoăn của mình, ra vẻ chắc nịch.

An Hi Hạo rất đồng ý với ý kiến này: “Chính xác.”

Như An Tiểu Muội với mẹ An đấy, chỉ cần đi dạo phố là sẽ mua một vài thứ gì đó về, mua về nhưng lại không dùng, cứ để đó chiếm diện tích.

“Cửa hàng quần áo thì sao?” Cổ Na thích thiết kế nhất.

Trần Xuân Hà sờ mặt mình: “Sản phẩm dưỡng da cũng được đó, nhưng cửa hàng quần áo lại hấp dẫn hơn, sau này chúng ta phát triển lớn rồi thì bán cả sản phẩm dưỡng da nữa.”

“Hai bọn em phụ trách thiết kế, anh Hi phụ trách tìm nhà xưởng làm giúp chúng ta, mở cửa hàng rồi thì sẽ tìm nhân viên bán, mỗi tuần đến kiểm tra một lượt là được rồi.” Cổ Na vừa viết kế hoạch vừa nói.

Lúc nói thì đơn giản, nhưng làm rồi mới thấy khó, ví dụ như thiết kế, Cổ Na đương nhiên biết kiểu dáng thịnh hành của sau này ra làm sao, nhưng cô không muốn đạo ý tưởng của người khác nên cô muốn tự mình có linh cảm, nhưng linh cảm này sau ba bức vẽ đã ngừng lại.

Trần Xuân Hà giỏi hơn cô, bởi vì cô ấy làm bản thiết kế trang phục nam, trang phục nam không cần thay đổi quá nhiều, đơn giản thoải mái là được.

Bên An Hi Hạo cũng rất thuận lợi, nhưng anh đến rất nhiều chỗ, anh đến tất cả các nhà máy vải ở thủ đô một lần, cuối cùng chọn một nhà máy vừa và nhỏ.

Nguyên nhân là bởi vì thái độ làm việc của đối phương rất cẩn thận, thậm chí còn rất nghiêm túc, nhà máy kiểu này rất ít khi làm sai, ba người đều rất hài lòng, về phần giá cả, lô hàng đầu tiên giá hơi cao, sau này tăng sản lượng thì cũng không cần giá cao như vậy.

Chờ sau khi Cổ Na ra sáu bản thiết kế trang phục nữ, cửa hàng sửa sang xong, lô bản vẽ gửi đến nhà máy nhanh nhất cũng phải đến nửa tháng mới xong, trong khoảng thời gian này, Cổ Na và Trần Xuân Hà dùng để phỏng vấn nhân viên cho cửa hàng.

Cuối cùng quyết định chọn bốn cô gái, không có trình độ học vấn gì nhưng miệng lưỡi ngon ngọt rất biết cách nói chuyện, hơn nữa còn có lòng cầu tiến, năng lực tự chủ cũng rất mạnh.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch