Ngày cửa hàng khai trương, vợ chồng Trịnh Hưng Quốc đưa lẵng hoa đến, mấy bạn học có quan hệ khá tốt với Cổ Na và Trần Xuân Hà cũng gửi đến mấy giỏ hoa, trước cửa lại vang lên tiếng pháo nổ, nhân viên cửa hàng la khan cả cổ với mấy người đứng xem: “Nếu mọi người muốn thời trang nam nữ hợp mốt nhất thì xin mời vào bên trong nhé, coi một chút, nhìn một cái không uổng con mắt, không uổng tiền đâu...!”
Một người phụ nữ hai mắt sáng lên hỏi: “Không tốn tiền?”
Nhân viên cửa hàng lộ ra bộ dáng tươi cười ngọt ngào gật đầu: “Nhìn và xem đều không tốn tiền.”
Mua thì mới tốn tiền.
Người phụ nữ thất vọng rút cái chân muốn bước vào cửa hàng lại, nhưng lúc hai nữ nhân viên khác đứng ở cửa ra vào của cửa hàng thì mấy người phụ nữ đứng xem đều bước vào cửa hàng.
“Nhân viên này mặc quần áo đẹp thật!”
“Nghe nói đều do cô chủ tự thiết kế, cửa hàng này có tất cả các mặt hàng ở thủ đô, chúng ta cũng vào xem thử đi.”
Đám đàn ông bọn họ cảm thấy phụ nữ thật dễ dụ, kết quả đến khi An Hi Hạo mặc áo khoác ra chào hỏi khách, đám đàn ông bọn họ.... Yên lặng giơ chân lên bước vào.
Nếu người đàn ông khác mặc đẹp như vậy, mình biết đi đâu tìm vợ nữa chứ, mình cũng phải mặc đẹp một chút mới được!
Tất cả quần áo Cổ Na và Trần Xuân Hà treo trong tủ đều là quần áo trong tiệm, mỗi ngày các cô thay một bộ, đi dạo trong trường, ngay lập tức nhận được mười mấy đơn đặt hàng, trang phục nam bên kia ngoại trừ An Hi Hạo, Trịnh Hưng Quốc cũng được đưa hai bộ quần áo, đơn đặt hàng nhận được còn nhiều hơn trang phục nữ đến mười đơn.
Cổ Na ăn giấm sờ lên mặt An Hi Hạo.
“Mấy... nữ sinh trong trường đều nhìn anh bằng ánh mắt như muốn nuốt anh vào bụng vậy ấy.”
Móc treo quần áo trời sinh An Hi Hạo cảm thấy rất vô tội: “Anh đâu có nhìn họ, mỗi ngày đều ngoan ngoãn vào học tan học, chưa bao giờ nói chuyện với họ.”
“Ngoan lắm, tiếp tục phát huy nhé....”
Lúc An Tiểu Muội và mẹ An nhận được quần áo cũng rất ngạc nhiên.
“Cái này là chị dâu con thiết kế đó hả? Đẹp thật, mẹ về phòng mặc thử đây.” Nói xong mẹ An ôm quần áo trở về phòng.
An Tiểu Muội sờ quần áo trên người mình, lại nhìn áo khoác hồng nhạt trước mặt, cũng ôm quần áo trở về phòng.
Mà cha An đã thay quần áo ra khỏi nhà từ lâu.
Lúc An Hi Hạo nhận được điện thoại của mẹ An ở văn phòng trường, tất cả nội dung đều xoay quanh quần áo: “Dì của các con muốn năm bộ, kích thước là...., mấy đồng nghiệp của cha các con nữa, mấy bạn học của em các con muốn.....”
Sau khi cúp điện thoại, An Hi Hạo nhướng mày, vợ mình rất có thiên phú trong việc kinh doanh.
Công việc làm ăn rất tốt, tốt đến mức Cổ Na vào cổng trường thấy mười người thì có đến chín người mặc quần áo của tiệm bọn họ.
“Tớ không muốn đọc sách nữa.” Sau một tháng, Trần Xuân Hà nhận được tiền thì ôm lấy tiền hôn chùn chụt.
Cổ Na cũng rất vui nhưng cô nghe lời của Trần Xuân Hà cũng không đồng ý: “Xuân Hà, cậu không thể nghĩ như vậy, đọc sách để làm phong phú bản thân, tiền tài chỉ là vật ngoài thân, chỉ cần trong đầu chúng ta có kiến thức, còn sợ không thể lập nghiệp sao?”
Trần Xuân Hà lè lưỡi: “Tớ biết rồi, tớ nhất định sẽ nghe theo lời dạy bảo của bạn học Cổ, học tập tốt, ngày qua ngày, xem tiền tài như cặn bã!”
“Ngược lại cũng không đến nỗi như cặn bã.” Cổ Na cũng rất mê tiền: “Nhưng không được làm trễ nãi việc học.”
Chia tiền xong, việc đầu tiên họ làm là trả lại tiền lúc trước đã vay của cha Trần, cha Trần cũng không ngờ việc làm ăn của họ tốt như vậy, sau khi ăn cơm ở nhà họ Trần, mọi người ngồi trong phòng khách uống trà nói chuyện phiếm.
Cha Trần nhìn Cổ Na và con gái líu ríu nói không ngừng, trong mắt tràn ngập niềm vui: “Mặc dù bây giờ việc làm ăn của mấy đứa rất tốt, nhưng khó bảo đảm sẽ luôn tốt như vậy, bác có một đề nghị, mấy đứa có muốn nghe thử không?”
An Hi Hạo đặt chén trà xuống: “Bác nói đi.”
Cổ Na và Trần Xuân Hà cũng ngồi xuống.
Cha Trần cười nói: “Bác có quen mấy người bạn, bọn họ cũng đang làm bên mảng thời trang, bọn họ không thiếu tiền mà là thiếu nhà thiết kế, hay là mấy đứa cứ bán bản thiết kế cho bọn họ, sau này nhà máy sẽ sản xuất miễn phí cho mấy đứa, mấy đứa chỉ cần ngồi lấy tiền là được rồi.”
Trần Xuân Hà bĩu môi: “Nhưng một khi bọn họ đã có bản thiết kế rồi sẽ sản xuất số lượng lớn, sau đó đem bán cho tất cả các doanh nghiệp trong nước, đến lúc đó việc làm ăn của chúng ta sẽ không còn tốt như vậy nữa.”
“Con bé ngốc.” Mẹ Trần không nhịn được cười: “Sao con không nghĩ lại, nếu con bán ra giá cao một chút, lại đòi chia phần trăm, vậy lúc đó tài nguyên sẽ cuồn cuộn, khi đó cần gì thu nhập từ cửa hàng nữa.”