Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 173: Nhập cổ phần

Chương 173: Nhập cổ phần

Sau khi Cổ Na và An Hi Hạo liếc nhau, An Hi Hạo nói: “Chúng cháu không bán bản thiết kế.”

Mọi người sửng sốt.

“Nhưng chúng ta có thể nói về chuyện nhập cổ phần.”

Cổ Na cười nói.

“Nhập cổ phần?”

Cha Trần nghe thấy hơi lạ: “Cháu nói tiếp xem.”

“Mỗi quý chúng cháu có thể cho bọn họ đặt bản thiết kế cố định, đó là vốn của chúng cháu, nếu đối phương đồng ý, chúng cháu sẽ tiếp tục đàm phán, nếu không đồng ý, chúng cháu sẽ tự mình phát triển từ từ, theo tình hình trước mắt, chưa tới ba năm, chúng cháu sẽ mở được một cửa hàng to.”

Đến lúc đó các cô trở thành nhà sản xuất, lợi nhuận không ít hơn cửa hàng này.

“Được, bác sẽ nói với họ, đến lúc đó hẹn thời gian đến nhà bác bàn kĩ hơn.”

Trên đường về nhà, Trần Xuân Hà thở dài: “Nếu việc này thành sự thật, ngoại trừ thiết kế bản vẽ ra tớ cũng không có gì để làm nữa, mỗi tháng cũng chỉ có thể nhìn tiền vào, một chút cảm giác thành tựu cũng không có.”

“Không phải cậu nói muốn làm mỹ phẩm dưỡng da sao?”

Cổ Na nghiêng người qua: “Chúng ta có thể lấy lợi nhuận bên thời trang đầu tư vào mỹ phẩm dưỡng da....”

Trần Xuân Hà trừng mắt, ôm cổ Cổ Na: “Ôi con nhỏ xấu xa này, thì ra cậu đang chờ cái này!”

An Hi Hạo cau mày tách hai người ra: “Nói chuyện cho đàng hoàng.”

Trần Xuân Hà hừ cười: “Tôi là một người phụ nữ, đồng chí An, lòng dạ anh thật hẹp hòi.”

“Cho dù là đàn ông hay phụ nữ, tôi chỉ biết Tiểu Na là người của tôi.” An Hi Hạo khoác vai Cổ Na, giọng nói đầy sự chiếm hữu làm cho chân Cổ Na có chút mềm.

Chồng của mình thật sự rất đẹp trai!

Trần Xuân Hà vừa giậm chân vừa trơ mắt nhìn An Hi Hạo giống như một con đại bàng che chở cho Cổ Na đi khỏi.

Sau khi “vận động” xong, Cổ Na nép vào lồng ngực An Hi Hạo, vươn tay chọc yết hầu đối phương: “Hôm nay bác Trần nói lời của bên kia có phải đang nhắc nhở chúng ta không?”

Thật ra mấy người đó đều muốn ép mua bản vẽ thiết kế trong tay của các cô, nếu các cô không đồng ý, dựa theo năng lực của đối phương, chỉ cần tạo ra chút áp lực với nhà máy sản xuất của bọn họ, các cô sẽ không có hàng, tất nhiên việc làm ăn cũng sẽ thất bại.

An Hi Hạo để mặc cho cô chọc, nghe lời này xong hơi nhếch môi: “Anh biết Tiểu Na của anh không ngốc như vậy, chắc là họ đang nhắc nhở chúng ta, không có chỗ dựa không có thế lực, dễ bị cây to đón gió.”

Cổ Na ngừng tay, nhìn An Hi Hạo: “Lần này chúng ta nhường một bước, nhưng lần sau em sẽ không nhường nữa.”

Lần này nể mặt người nhà họ Trần, lần sau cô sẽ không kiêng nể nhiều như vậy nữa, dám giành ăn với cô, không phải muốn chết sao?

Ngày đàm phán “hợp tác” tới rất nhanh.

Cha Trần ngẩng đầu ra hiệu về phía phòng trà, nhìn ba người: “Người đại diện đến là người nhà họ Vương, đều là người có mặt mũi ở thủ đô, Xuân Hà nói chuyện không chú ý, cho nên con ngoan ngoãn im lặng ngồi nghe là được rồi.”

Bị điểm tên Trần Xuân Hà có hơi mất hứng, nhưng cô ấy cũng biết tính tình của mình, cho nên nghe lời cha Trần nói chỉ khẽ gật đầu.

“Có được hay không phải xem các cháu nói thế nào.”

Cha Trần nhìn qua Cổ Na và An Hi Hạo, nhà họ Trần bọn họ không đấu lại được mấy người đó, chỉ có thể tranh thủ để bọn họ ngồi xuống đàm phán, về phần đàm phán được hay không thì phải xem hai bên rồi.

Sau khi đưa mọi người vào phòng trà, cha Trần giới thiệu với người đang uống trà: “Sếp Vương, đây là đồng chí Cổ và đồng chí An, còn đây là con gái tôi, Xuân Hà.”

Sếp Vương để một kiểu đầu “Địa Trung Hải” tiêu chuẩn, nâng cái bụng bia lên, sắc mặt hiền lành mỉm cười với bọn họ: “Đứng đấy làm gì, ngồi xuống đi, ông Trần à..., ông cứ đi làm việc đi, tôi sẽ tâm sự với mấy người trẻ tuổi này.”

Cha Trần cười gật đầu, lúc rời đi vẫn không quên trừng Trần Xuân Hà.

“Đúng là anh hùng xuất thiếu niên đấy..., nhìn các cậu một cái, lại nhìn tôi một cái, haiz, thật sự là "Trường Giang sóng sau xô sóng trước"....” Sếp Vương vỗ vỗ bụng bia của mình, mang theo sự cảm khái vô hạn nói.

Cổ Na nhìn cái Địa Trung Hải kia không biết đang nghĩ cái gì.

“Sếp Vương nói đùa, chẳng qua chúng tôi chỉ là một đám thanh niên tuân theo chính sách quốc gia thôi.” An Hi Hạo mỉm cười, ngón tay vỗ nhẹ chén trà, nhìn không hề câu nệ.

Sếp Vương cười to: “Mấy thanh niên gan dạ, sáng suốt, có tầm nhìn giống như các cậu thật sự rất ít, tôi nghe ông Trần nói, các cậu muốn đầu tư cổ phần chứ không muốn bán bản thiết kế?”

“Đúng thế, một khi bán thiết kế, chúng tôi cũng không có lời nữa, cứ coi đây là việc bỏ một phần lớn thời gian mở cửa hàng sau này, người làm ăn cầu tài không cầu lợi, cho nên chúng tôi muốn nhập cổ phần, bản thiết kế mỗi quý chúng tôi sẽ đưa cho các ông, làm ông chủ đứng phía sau là được rồi.”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch