Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 174: Giao dịch

Chương 174: Giao dịch

An Hi Hạo tựa trên ghế, trong mắt không chút che dấu đòi lợi ích.

Trần Xuân Hà ngồi đàng hoàng nghe bọn họ nói chuyện, Cổ Na vẫn nhìn kiểu tóc của đối phương.

“Nhưng nếu bản thiết kế của các cậu bị nhân tài chúng tôi tìm đến đè bẹp thì sao? Đến lúc đó các cậu có rút cổ phần không?”

Sếp Vương cũng cười tủm tỉm.

Lúc này Cổ Na mới nói: “Trên đời có rất nhiều nhân tài, nhưng tôi tự nhận tôi là một trong số đó, nhân tài tụ họp lại trong nhà máy của các ông, đây là việc vui mới đúng chứ.”

Sếp Vương nhìn về phía Cổ Na, thấy cô trắng trẻo sạch sẽ nói chuyện cũng hào phóng tự nhiên, thì có thêm mấy phần cảm tình: “Như thế này đi, cổ phần có thể vào, chỉ khi nào bản thiết kế của các cô cậu không theo kịp, chúng tôi có thể bắt các cậu rút lui bất cứ lúc nào, cô gái nhỏ, có dám mạo hiểm không?”

Nếu không phải ánh mắt sếp Vương nhìn Cổ Na không có dục vọng, An Hi Hạo đã đạp đối phương xuống đất từ lâu rồi.

“Dám chứ....” Cổ Na chỉ vào cái ghế của mình: “Chúng tôi có thể tới đây thì còn có gì không dám nữa?”

Sếp Vương lại cười to: “Được được được, ký bản hợp đồng này đi, chỉ có thể cho các cô cậu 10% cổ phần, hơn nữa là ba người 10%.”

“20%.” Cổ Na vươn tay chặn hợp đồng: “Tôi còn có thể tặng ông một món quà.”

Sếp Vương nheo hai mắt lại: “Cô gái nhỏ đừng tham lam quá.”

Cổ Na lại không thèm để ý chút nào: “Lòng tham mới khiến con người ta tiến bộ.”

Sếp Vương cười khẩy rồi chậm rãi nghiêng người về phía trước. Khi đầu sắp chạm vào Cổ Na thì có một bàn tay tách ông ta ra, sếp Vương ngước mắt lên lập tức nhìn thấy một thanh niên khôi ngô tuấn tú mỉm cười với mình.

“Sếp Vương à, ông không thể nói chuyện bình thường được sao? Đây là vợ của tôi.”

Vốn dĩ sếp Vương muốn làm màu một chút, lúc này cả người sững sờ: “Đây là vợ của cậu ư?”

Nhà họ Trần ngăn cản bọn họ không đi kiếm cửa hàng này gây chuyện như thế, bọn họ còn cho rằng con gái của ông Trần và thằng nhóc này mới là một đôi đấy.

“Đương nhiên đây là vợ tôi rồi.”

An Hi Hạo gằn từng từ một.

“Sếp Vương, ông không tò mò xem tôi đã biếu ông món quà gì à?”

Cổ Na kéo An Hi Hạo ngồi xuống, nhìn sếp Vương hỏi.

Sếp Vương trở lại chỗ của mình, lười nhác nói: “Sự hiếu kỳ sẽ giết chết con mèo.”

“Nhưng sếp Vương là người mà, sao có thể so với mèo chứ?”

Nghe nói như thế, vốn dĩ có chút căng thẳng, lúc này Trần Xuân Hà lại càng căng thẳng hơn.

Sếp Vương hừ một tiếng: “Cô gái nhỏ nhắn nhìn thì yếu đuối nhưng nói năng thật đúng là mồm miệng cay nghiệt đấy.”

Cổ Na không hiểu ý nghĩa của “mồm miệng cay nghiệt” này là như thế nào nhưng chắc chắn đó không phải là lời lẽ tốt đẹp gì. Cô thở dài tiếc nuối: “Vốn dĩ còn muốn biếu sếp Vương một phương thuốc để tóc mọc dài ra, xem ra sếp Vương không có mấy hứng thú lắm.”

Để ông ta làm một người có kiểu đầu Địa Trung Hải cũng tốt lắm chứ.

Sếp Vương la lên một tiếng: “Cái gì? Cái gì? Cô nói lại lần nữa xem.”

Đầu này chính là tâm bệnh của ông ta, cũng là bệnh di truyền của dòng họ. Người khác thì sau tuổi trung niên mới hói đầu, ông ta thì ngược lại mới thanh niên đã trọc rồi. Vác cái đầu bóng lưỡng như này chính người nhà ông ta còn nói chẳng khác gì tội phạm đang cải tạo cả, rơi đến đường cùng thì cũng phải chịu đựng thôi. Chịu đựng đến cái tuổi mà mọi người đều hói đầu như mình.

Nhưng sếp Vương khác với những người hói đầu thông thường kia, từ khi còn trẻ ông ta đã muốn có mái tóc đen bóng, đi đường sẽ có cảm giác tóc gió tung bay gì đó! Thiếu niên hoạt bát như ánh mặt trời, đó chính là giấc mộng hồi trẻ của ông ta.

“Giúp tóc mọc dài ra, phương thuốc bí truyền của nhà họ Cổ, không lừa gạt già trẻ. Sếp Vương đã uống trà với chúng tôi thì coi như là bạn bè. Tôi tặng quà cho một người bạn, lẽ nào sếp Vương không cần?”

Nhiều năm trôi qua như thế, không biết sếp Vương đã dùng biết bao nhiêu công thức bí truyền, da đầu đã tróc ra không ít, lúc này cũng có chút không thể tin được.

“Cái đầu này của tôi ngay cả ở thủ đô cũng không ai chữa được.”

“Nhưng tôi thì lại khác. Hơn nữa, cổ phần của chúng tôi đều nằm trong tay ông. Nếu không có hiệu quả, ông chỉ cần trực tiếp gạt chúng tôi đi thôi, nhất định ông sẽ không chịu thiệt gì.”

Lời nói của Cổ Na quả thật rất có lý, sếp Vương cắn răng nói: “Vậy thì thử một chút, chẳng qua nếu như không thành công, 20% này của các người sẽ không còn nữa, các cô cậu vẫn phải giống như trước, bán bản thảo thiết kế cho chúng tôi.”

“Được.”

An Hi Hạo và Trần Xuân Hà gần như nói cùng một lúc.

Cổ Na khẽ cười.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch