Chờ sếp Vương cầm được phương thuốc bí truyền do Cổ Na viết rời đi, Trần Xuân Hà mới thở ra một hơi dài rồi ngồi phịch xuống ghế sofa.
Cổ Na nhìn cô ấy: “Sao cậu lại tin tưởng tớ có thể giúp tóc sếp Vương mọc dài ra?”
Trần Xuân Hà liếc nhìn cô: “Tớ còn có thể làm khác được ư? Cậu lớn tiếng nói như thế, vậy nhất định sẽ còn có hậu chiêu gì đấy, đi theo gật đầu không sai được.”
Cổ Na không nghĩ lý do lại đơn giản như vậy, cô còn nghĩ đối phương sẽ thâm tình nói với cô rằng bởi vì tin tưởng… khụ khụ, thời gian gần đây mình đọc quá nhiều rồi nhỉ.
“Nói cho tớ biết đi, cậu có chiêu gì hả?”
Trần Xuân Hà ngồi dậy, hiếu kỳ hỏi.
Cổ Na nhấp một ngụm trà: “Không có gì cả, thứ tớ đưa cho ông ta chỉ đơn giản là phương thuốc bí truyền để mọc tóc thôi. Tóc của ông ta mọc lên, chuyện của chúng ta xem như qua ải.”
“Tớ hiểu rồi!” Trần Xuân Hà vỗ tay: “Để tóc mọc dài ra được luôn cần một quá trình đúng không? Cho dù là ba tháng hay một, hai năm, cậu chính là đang cho chúng ta thời gian! Cậu thật đúng là thông minh.”
“Không phải, cậu nghĩ nhiều quá. Nhiều nhất là nửa tháng có thể thấy được kết quả rồi.”
Cổ Na bất đắc dĩ nhìn Trần Xuân Hà, cảm thấy người trước mặt chắc còn nghĩ nhiều hơn cả cô.
Sau khi dùng cơm ở nhà họ Trần xong, Cổ Na và An Hi Hạo tay trong tay cùng nhau về nhà.
An Hi Hạo xoa đầu cô: “Sao em dám khẳng định sếp Vương sẽ vì một đơn thuốc chưa biết rõ hiệu quả này mà đáp ứng điều kiện của em?”
Cổ Na ngẩng đầu nhìn anh: “Từ khi chúng ta bước vào phòng trà, ông ta cứ nhìn chằm chằm vào tóc của anh, cứ hễ mười phút thì chắc phải nhìn đến hai mươi lần lận. Điều này cho thấy ông ta rất muốn có một mái tóc đẹp như của anh, cho nên em làm liều thử thôi.”
Nếu đối phương không đồng ý thì cô cũng có cách khác mà.
“Nhóc lém lỉnh.”
An Hi Hạo lắc đầu.
Lúc bên phía sếp Vương chưa cho câu trả lời, Cổ Na vừa kinh doanh, vừa học tập, đồng thời còn đi đến chỗ nhà máy và cửa hàng.
Một tháng sau, sếp Vương gặp lại bọn họ trong phòng trà của nhà họ Trần.
Hiện tại sếp Vương không còn là Địa Trung Hải nữa rồi. Ông ta nhìn mái tóc của An Hi Hạo thầm ngưỡng mộ, cuối cùng ngẩng đầu lên, sờ đầu mình.
“Thuốc của cô kỳ diệu thật đấy. Tôi nghe lời cô cạo sạch đầu rồi bôi thuốc bí truyền kia, nó thật sự mọc ra rồi. Bây giờ tôi đang chờ tóc của mình mọc dài ra.”
Sếp Vương bây giờ tràn ngập tự tin.
“Vậy thì những gì chúng ta đã nói qua trước đây ắt hẳn vẫn còn giữ lời đúng không?” Cổ Na hỏi ngược lại.
“Tất nhiên rồi. Cầm lấy nó đi.” Nói xong sếp Vương bèn đưa ra sáu bản hợp đồng: “Một người hai bản, sau khi ký xong thì mỗi người giữ một bản, còn lại chúng tôi sẽ đem đi.”
Cha Trần và An Hi Hạo cầm lên đọc, sau khi thấy không có vấn đề gì thì mới ký tên và đóng dấu.
“Ngoài ra, tôi vẫn còn một phần công việc kinh doanh khác ở đây.” Sếp Vương cười tủm tỉm, đồng thời lấy ra một bản hợp đồng khác.
“Người trẻ tuổi kia nói đúng, thương nhân đều tham tài, đồng chí Cổ, đơn thuốc giúp mọc tóc này, cô có thể bán cho tôi không?”
“Bán cái gì chứ?” Cổ Na trả lại hợp đồng. “Nếu ông không chê thì cứ xem như đây là món quà mà hai vợ chồng chúng tôi biếu tặng sếp Vương đi. Tôi chỉ mong sau này sếp Vương sẽ quan tâm đến chúng tôi nhiều hơn.”
Đây chính là một món quà lớn.
Sếp Vương không có lập tức đáp ứng, hai tay để trên bụng, nheo mắt nói: “Chỉ cần các cô cậu không phạm tội, lão Vương tôi có thể bảo đảm các cô cậu một đời bình an, cho dù tôi chết đi thì còn có người nhà họ Vương nữa.”
“Vậy thì rất cảm ơn sếp Vương.” Cổ Na cũng mỉm cười.
Sếp Vương bật cười: “Tôi thấy đồng chí Cổ cũng rất thân thiết, hay là tôi nhận cô làm em gái nhé?”
Bả vai Cổ Na run lên: “Tôi không có thói quen nhận anh trai đâu.”
Chẳng những sếp Vương không tức giận mà còn mỉm cười, đối với Cổ Na và An Hi Vọng càng coi trọng thêm mấy phần.
Lần này sau khi ở lại nhà họ Trần cùng bọn họ ăn tối, sếp Vương còn lái xe đưa hai người quay về chỗ ở, sau đấy mới đi.
Cổ Na cất kỹ hợp đồng, vừa quay người lại đã bị An Hi Hạo ôm vào trong ngực.
“Em đó, em giỏi như thế, anh thật không xứng với em mà.”
An Hi Hạo có chút ủ rũ, Cổ Na nghe thấy thế bèn ôm ngược lại đối phương: “Nói linh tinh, anh rất nhanh sẽ trở nên tài giỏi.”
An Hi Hạo còn tưởng rằng Cổ Na nói đùa, kết quả là nửa tháng sau đối phương đưa cho anh một phương thuốc: “Việc này nhờ cả vào anh rồi.”
Anh cầm lấy xem thử, là phương pháp điều chế nước hoa.