Tuy rằng anh học y, nhưng hầu hết thời gian đều nghiên cứu dược lý trong phòng thí nghiệm, vì thế hiển nhiên hiểu biết có phần nhiều hơn. Phương thuốc này để anh điều chế thử là việc không còn gì tốt hơn.
Bởi vì thấy mình có “tác dụng rồi”, An Hi Hạo chỉ ước có thể ăn ngủ luôn ở phòng thí nghiệm. Bởi vì anh đã hoàn thành hết nhiệm vụ của giáo viên giao cho, vì thế dù cho có người nhìn thấy anh đang làm thí nghiệm riêng của mình, cũng lười hỏi đến.
Sau rất nhiều lần thất bại, cuối cùng An Hi Hạo cũng đặt một lọ nước hoa trước mặt Cổ Na.
Cổ Na mở nắp lọ, một hương thơm thoang thoảng từ trong lọ bay ra. Theo thời gian trôi qua, hương thơm trong không khí càng lúc càng đậm. Cô nhỏ một giọt bên tai, mãi cho đến sáng hôm sau, khi rửa mặt, hương thơm vẫn còn lưu lại.
Sau khi đến trường, các bạn cùng lớp đều ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng, hơn nữa càng ngửi càng thấy thơm. Phải đến khi tan học rồi Cổ Na đi ngang qua trước mặt bọn họ, các bạn học nữ mới cẩn thận phát hiện ra mùi hương đó truyền ra từ trên người cô.
“Bạn học Cổ, bạn dùng dầu gội nào thế?”
“Đúng thế, thơm thật đấy.”
Mọi người đều tưởng mùi hương xuất phát từ trên tóc, Cổ Na cảm thấy hiệu quả tốt nên lập tức nói: “Là nước hoa của cửa hàng chúng mình, nhưng mà hiện tại chưa có hàng. Chai mình dùng là chai dùng thử. Đợi đến khi nào có hàng, hoan nghênh các bạn đến mua sắm nhé.”
“Nước hoa?”
“Khi nào thì có hàng? Bán như thế nào vậy?”
“Đúng thế, cậu còn chai dùng thử nào khác không? Mình muốn mua một chai.”
Cổ Na bị một đám người vây quanh, cô giải thích từng vấn đề một: “Chậm nhất là hai tháng nữa sẽ có hàng, chai dùng thử hiện chỉ có một thôi.”
Chờ đến khi Cổ Na vất vả chen ra khỏi lớp được, Trần Xuân Hà nhìn cô cười không ngừng: “Tớ bảo rồi, sẽ có oanh động lớn mà.”
“Đây chính là chuyện tốt. Chúng ta nhất định sẽ bán chạy cho xem.”
Cổ Na vui vẻ nói.
Để tìm được xưởng sản xuất nước hoa không phải điều dễ dàng. Hơn nữa đối với việc kinh doanh nước hoa còn phải có thương hiệu, nhãn hiệu. Như vậy thì mới có thể làm ăn lâu dài được.
Cổ Na và Trần Xuân Hà sau ba ngày suy nghĩ mới quyết định đặt tên thương hiệu là: Cổ Xuân Đường.
Sếp Vương không biết từ đâu mà biết được rằng bọn họ đang kinh doanh nước hoa, dự định đầu tư vào. Cổ Na ai đến cũng không từ chối, thế nên nhà họ Trần cũng đầu tư vào một ít. Sếp Vương còn nhiệt tình giới thiệu cho bọn họ một nhà máy trên phương diện này.
Tinh dầu trên thị trường chính là xuất phát từ nhà máy này.
Sau khi ký hợp đồng với nhà máy, cửa hàng Cổ Xuân Đường của An Hi Hạo cũng bắt đầu sửa sang. Bởi vì là các sản phẩm chăm sóc da nên Cổ Na đã làm hai tầng. Tầng trên cùng buôn bán nước hoa còn các sản phẩm dưỡng da thì bán ở tầng dưới.
Trần Xuân Hà quản lý các sản phẩm dưỡng da, cô quản lý nước hoa.
Về chăm sóc da, Cổ Na cũng đã cho sản xuất nước dưỡng da và kem dưỡng da tinh chất của Cổ Xuân Đường. Bởi vì bận rộn với việc đóng gói sản phẩm và nhãn hiệu cho nên mãi đến kỳ thi cuối kỳ, Cổ Na mới chợt nhớ ra mình còn đang là sinh viên.
Nhưng cô có một nền tảng tốt và nội dung của kỳ thi cũng tương đối đơn giản, đương nhiên đây là đối với cô mà nói.
Nước hoa của Cổ Xuân Đường được lan truyền rộng rãi. Chẳng bao lâu đám người Cổ Na đã có chi nhánh ở nhiều nơi khác nhau trong thủ đô. Cũng vì bận rộn mà mãi đến đầu tháng ba, cô và An Hi Hạo mới trở về nhà.
“Bận rộn cũng tốt, nhưng vẫn phải chăm sóc thân thể nữa chứ. Nhìn hai đứa xem, đã gầy đi hơn mười cân rồi.”
Mẹ An vừa nhìn thấy hai người thì bắt đầu nhắc nhở.
An Hi Hạo cảm thấy mẹ mình đang trợn tròn mắt nói dối: “Con mập lên ba cân, tiểu Na cũng lên hai cân đó.”
Đúng là bận thật, nhưng bọn họ cũng ăn khuya nữa mà.
An Tiểu Muội ở bên cạnh cười trộm, mẹ An cũng không cảm thấy xấu hổ gì: “Mẹ chỉ nhìn thấy các con gầy đi. Mau ăn nhiều một chút, đây đều là móng heo mới làm, ăn ngon lắm.”
Bát của Cổ Na đầy ắp, miệng cũng nhét đầy thức ăn, muốn nói cũng chẳng thể nói được.
Mãi cho đến khi ăn tối xong, cả hai ôm bụng chuyển qua ngồi ở sofa.
“Anh làm gì thế?”
An Hi Hạo ngồi bên cạnh, vừa phủ thêm áo cho cô, vừa vươn tay phải sờ lên bụng cô.
An Hi Hạo nhẹ nhàng xoa bóp: “Xoa cho em thôi.”
Cổ Na liếc nhìn mẹ An và cha An đang nói chuyện, trong lòng có chút căng thẳng: “Không cần đâu, cha mẹ thấy thì cũng không tốt lắm.”
An Hi Hạo cũng không nhúc nhích: “Không nhìn thấy đâu, có quần áo che chắn rồi mà.”
Cổ Na không nói gì nữa, bởi vì cảm giác được xoa bóp thế này thật sự rất thoải mái, thậm chí cô còn cảm thấy có chút buồn ngủ nữa.