An Tiểu Muội thu dọn bát đĩa bước ra, vừa nhìn lên đã thấy An Hi Hạo và Cổ Na đang thân mật. Cô bé mỉm cười quay vào phòng thử bộ quần áo mới mà Cổ Na mua về cho mình.
Mấy bộ quần áo mà chị dâu mang về cho cô bé rất đẹp, các bạn nữ trong lớp đều hâm mộ cô bé cả.
Mẹ An cũng mặc bộ quần áo mới ra ngoài, còn cha An thì cùng lão Lý đi đến cửa hàng, vừa uống trà vừa sưởi ấm.
Từ sau khi có cửa hàng, cả người mẹ An trở nên có sức sống hơn, trước kia sau khi bà về hưu, ở nhà không nấu cơm thì cũng là dọn dẹp nhà cửa, rảnh rỗi không có chuyện gì làm, nên trong lòng có chút phiền muộn. Bây giờ bà đã có một cửa hàng, mỗi buổi sáng bà và cha An sẽ cùng nhau đi ra ngoài, ngay tại cửa hàng nấu ăn, chờ cha An về để cùng ăn cơm. Sau đó bà sẽ tiếp tục ở cửa hàng nói chuyện với những người bạn của mình.
Buổi tối thì chờ cha An về rồi hai người cùng đóng cửa hàng, trở về nhà nấu cơm, ngày tháng trôi qua vô cùng phong phú.
Chờ An Tiểu Muội cũng rời đi, trong nhà chỉ còn lại hai người là Cổ Na và An Hi Hạo.
Bên trong radio truyền đến tiếng nhạc, Cổ Na nhắm mắt chìm vào giấc ngủ, nhưng bàn tay của An Hi Hạo đã bắt đầu không thành thật, vốn dĩ còn đặt trên bụng, dần dần đã bắt đầu đi xuống, chờ lúc Cổ Na phát hiện thì sắp luồn vào trong rồi.
Cô giữ tay An Hi Hạo, hơi cong môi: “Không phải anh nói là xoa bụng sao?”
An Hi Hạo dứt khoát chặn ngang ôm lấy người vào lòng: “Em không biết có một câu kia sao?”
“Câu gì?”
Cổ Na nhéo lỗ tai anh.
Chỉ nghe thấy đối phương khẽ cười một tiếng: “Ăn uống no đủ thì sẽ nảy sinh ham muốn.”
Nói xong lập tức ôm người vào phòng rồi đóng cửa lại. Trong phòng chỉ còn lại tiếng ngân nga của hai người, bên ngoài phủ tuyết trắng xóa. Cuộc sống như vậy thật tốt.
Trong thôn, ông Lưu dẫn theo Hắc Hoa bước vào trong sân nhà họ Cổ.
“Đây là thư của vợ chồng Tiểu Na. Hai đứa nói đang mở công ty gì đó nên bận rộn, năm nay không về ăn tết được.”
Ông Lưu vừa ngồi xuống, tiểu Thảo đã bưng một tách trà nóng tới.
Ông cụ Cổ cười đáp: “Bận rộn là chuyện tốt.”
Bọn họ cũng không hiểu cái gì gọi là công ty, chỉ biết trước đó vài ngày, quần áo mà Cổ Na gửi về vô cùng đẹp mắt, còn cả sữa rửa mặt gửi về cho mấy người bà cụ nữa, rất thơm, buổi tối đi ngủ, trên mặt bà cụ vẫn còn thơm ngát.
“Tiểu Na lợi hại thật. Nhìn xem em nó đi học cũng không quên theo chính sách lập nghiệp, chúng ta thì chỉ biết học thôi.” Cổ Hành Vũ cảm khái.
Cổ Hành Vệ cũng gật đầu.
Sau khi ân ái xong, Cổ Na chỉ vào phòng khách: “Chúng ta mua TV cho cha mẹ đi.”
Hiện tại cũng không có mấy người có TV, nhưng chỉ cần gần đó nhà nào có thì buổi tối sẽ cực kỳ náo nhiệt.
Chẳng phải cha mẹ An không đủ tiền mua, chỉ là không muốn mua thôi, cảm thấy rằng vừa tốn kém vừa tốn điện.
“Ngày mai anh sẽ đi xem qua.”
An Hi Hạo kéo Cổ Na lại hôn một cái: “Cũng còn sớm, lại nữa nhé.”
Cổ Na đỏ mặt quay đầu đi: “Tiểu Muội sắp về rồi.”
An Hi Hạo cũng biết mỗi lần An Tiểu Muội ra ngoài đều sẽ trở về trong vòng hai tiếng, vì thế đành phải từ bỏ: “Chờ về thủ đô anh sẽ không tha cho em đâu.”
“Nhắc đến chuyện này, chúng ta có nên chuyển nhà không?”
Tháng trước Trịnh Hưng Quốc và Đặng Hữu Trân đã dọn ra ngoài rồi, hàng xóm mới thoạt nhìn thì biết cũng không phải người tốt gì, thím Dương cũng nói rằng bà ấy có hơi sợ khi đi tắm, phải nhờ chú Dương canh giữ.
“Chuyển đi, em muốn chuyển đi đâu.”
“Lần này chúng ta mua luôn đi, đừng thuê nữa.”
Lợi nhuận từ cửa hàng cộng với hoa hồng bên trang phục của sếp Vương cộng lại cũng đủ để bọn họ mua mấy căn nhà.
“Vậy thì mua, em muốn ở nơi nào thì mua ở chỗ đó.”
“Anh không có ý kiến gì sao?”
“Anh vừa mới nêu quan điểm đó, em không nghe thấy à?”
“…”
Cùng An Hi Hạo nói chuyện, thật đúng là tự hố mình.
Khi Cổ Na đang lẩm bẩm mặc quần áo thì An Tiểu Muội trở về.
Chỉ là cô bé lại đi về với đôi mắt đỏ hoe.
“Chị dâu…”
Cổ Na nhìn thấy An Tiểu Muội khóc bèn trực tiếp kéo cô bé vào phòng đóng cửa lại, nhốt An Hi Hạo ở ngoài. Anh cũng thoải mái đi ra ngoài mua đồ ăn.
“Sao vậy, ai ăn hiếp em à?”
Cũng không đúng lắm, cô đã dạy cô bé một vài chiêu rồi, người bình thường chắc chắn không thể đánh lại được cô bé.
An Tiểu Muội thút thít: “Chị còn nhớ em đã từng kể, em có hơi thích một bạn nam không?”
“Nhớ chứ. Lúc đó anh của em còn bảo em phải ráng học tập. Lên đại học rồi thì sẽ càng có nhiều bạn nam tài giỏi hơn.” Trí nhớ của Cổ Na rất tốt.