An Tiểu Muội gật đầu, lại lau nước mắt: “Vừa rồi em đi chơi với bạn bè thì gặp bọn họ ở gần đấy, lúc đó anh ta cũng không nhìn thấy em, bèn nói chuyện đánh cược theo đuổi em với bạn anh ta, nếu như anh ta có thể theo đuổi em được, thì bạn anh ta phải cho anh ta 10 đồng, nếu như không theo đuổi được, anh ta sẽ cho đối phương 10 đồng.”
“Thật ra chỉ chút chuyện đó em cũng không quá tức giận, nhưng sau đó bạn anh ta còn hỏi, lỡ như sau này anh ta thích em thật thì phải làm sao, anh ta nói, loại con gái như em, có cho không anh ta, anh ta cũng không cần, còn nói rất nhiều lời khó nghe nữa.”
Nói xong An Tiểu Muội lại rơi nước mắt: “Lúc ở trong trường học, anh ta không như thế đâu, vừa học giỏi lại đối xử ôn hòa, lễ độ với mọi người, sao ra trường lại biến thành một con người hoàn toàn khác vậy chứ.”
Cổ Na đau lòng an ủi: “Em đừng vì loại người này mà tức giận. Cậu ta dám nói như vậy với em thì em cũng có thể nói với cậu ta. Tính cách của người này có vấn đề như vậy, hiện tại em nhận ra sớm cũng là một chuyện tốt rồi.”
An Tiểu Muội cảm thấy cô nói cũng rất đúng.
Buổi tối, lúc An Hi Hạo hỏi An Tiểu Muội đã xảy ra chuyện gì, Cổ Na bèn kể qua một chút, An Hi Hạo chỉ hừ một tiếng, sau đó không hề nhắc đến nữa.
Kết quả là vài ngày sau, bạn của An Tiểu Muội đến chơi nhà và nhắc đến bạn nam kia.
“Cũng không biết vì sao, cậu ta bị người ta đánh cho một trận, mất đi hai cái răng cửa, thê thảm lắm.”
“Thật ư?”
An Tiểu Muội sửng sốt: “Chuyện xảy ra hồi nào vậy?”
“Chính là buổi tối hôm qua, nhà mình gần nhà cậu ta, nghe mẹ cậu ta nói, lúc những người kia đánh cậu ta còn mắng, nếu cậu ta còn dám tranh giành phụ nữ nữa thì sẽ đánh chết cậu ta, mẹ cậu ta bị dọa sợ, đã liên hệ với bên nhà trường, học kỳ sau sẽ không học ở đây nữa, bọn họ muốn chuyển đến trường khác.”
Chuyển trường?
Đột nhiên Cổ Na nhìn về phía An Hi Hạo đang lắp TV, cô bước tới gần thấp giọng hỏi: “Đại hiệp, là anh sao?”
“Chỉ là gặp chuyện bất bình thì giúp đỡ thôi. Thằng nhóc đó dám dụ dỗ bạn gái của tên lưu manh đầu phố, anh chỉ vô tình nhìn thấy rồi tình cờ nói vài câu.”
“Tình cờ như vậy cũng tốt.” Cổ Na rất hài lòng: “Buổi tối cho anh thêm cơm.”
An Hi Hạo quay đầu lại nhìn cô: “Được.”
Giọng nói đã vô cùng khàn khàn.
Cổ Na đá anh một cái: “Em đang nói về đồ ăn đàng hoàng.”
Vẻ mặt An Hi Hạo tràn đầy vô tội: “Thì anh cũng nói về cái đó mà.”
“Anh à, hai người đang nói gì thế?”
An Tiểu Muội vừa tiễn bạn mình đi, bèn nhảy ra hỏi.
Cổ Na trừng mắt nhìn An Hi Hạo rồi cười với An Tiểu Muội: “Chị nói tối nay sẽ cho anh của em thêm đồ ăn. Em giúp chị nhặt rau được không?”
“Được ạ.” Tâm trạng của An Tiểu Muội rất tốt.
Ăn xong cơm tối, cả nhà cùng quây quần cạnh nhau bật TV xem chương trình. Cổ Na vốn đã quen nhìn các loại công nghệ cao, đương nhiên không còn cảm thấy mới lạ gì, nhưng cảm giác cùng gia đình xem TV thật sự rất thích.
Hàng xóm xung quanh biết được nhà họ An có TV trong nhà nên buổi tối hôm sau đúng giờ thì ghé đến xem tin tức. Mọi người đều tự giác mang theo một chiếc ghế dài nhỏ, trẻ con cũng rất ngoan ngoãn nghe lời, sợ người lớn sẽ đuổi về, không được xem bé con.
Đám người Cổ Na cũng không hề keo kiệt, mang hạt dưa và hoa quả ra mời mọi người ăn. Ăn tết mà, nên náo nhiệt một chút, nếu là ngày thường cũng sẽ không lấy ra nhiều như thế.
Mấy ngày nay mẹ An cảm thấy đặc biệt tốt, đi đâu cũng nghe được người khác khen ngợi con trai và con dâu của mình. Trước kia khi con dâu còn chưa lên thành phố, một đám người đã cười nhạo nhà họ An bọn họ rước phải con dâu nông thôn. Bây giờ mẹ An thích nhất chính là dùng mấy lời mà trước kia bọn người đó nói về Cổ Na để nói lại.
Chẳng qua bà quả thật rất vui vì bản thân có được một người con dâu chịu khó lại lương thiện như thế, hơn nữa cô còn dâu này còn có bản lĩnh hơn cả con trai.
“Mấy đứa biết không, nhà chú Đặng ở chỗ đơn vị cha con trước kia. Con của ông ta cưới một người, tranh cãi rùm beng, vừa vào cửa đã nói muốn dọn ra ở riêng rồi. Chú Đặng có hai người con trai, đứa lớn đã ngoài ý muốn mất rồi, bây giờ con dâu út này vừa vào nhà đã đòi ở riêng, thật đúng là khiến người ta chán ghét mà.”
Sau khi mẹ An nghe được chuyện này ở bên ngoài, về nhà khó tránh khỏi nói đôi câu.
An Tiểu Muội đang ăn táo, nghe xong bèn dừng lại, hỏi: “Vậy cuối cùng có chia không ạ?”
“Chia chứ.”
Cha An cũng dành bớt thời gian đáp.
Cổ Na cũng tham gia vào câu chuyện “Thế chia rồi thì bọn họ ở sao ạ?”