Bởi vì không yên tâm về cửa hàng, nên ngày hôm sau Cổ Na và An Hi Hạo đã về thủ đô.
Bây giờ Trần Xuân Hà ăn mặc rất thời trang, cô ấy lại thay đổi kiểu tóc, mặc quần áo do chính mình thiết kế, rồi làm cả móng tay. Thời đại này, móng tay có thể sơn màu một chút, nhưng rất ít người làm, cho nên cô ấy chỉ cần đưa tay lên vuốt tóc là đã rất nổi bật.
“Xem cái dáng vẻ được thời đắc ý của cậu kìa, ăn Tết có chuyện gì vui à?” Cổ Na hỏi.
Trần Xuân Hà móc ra một tờ giấy từ trong lòng: “Xem thử đi.”
“Đây là cái gì? Ồ, cậu mua nhà rồi à?”
Đó là một bản vẽ thiết kế nhà.
“Ừ!” Trần Xuân Hà vô cùng kiêu ngạo: “Tớ còn mua nhà trước cả anh ba đấy!”
“Đúng lúc tớ và anh Hi cũng muốn mua, cậu định mua ở đâu?”
“Nhà ở bên trong cổng thành nhỏ phía nam thành phố, có ba phòng ngủ và hai sảnh, hai người muốn mua thì nhanh tay lên. Anh hai tớ nói mua nhà trong cổng thành nhỏ sẽ không lỗ đâu.”
Đó là khu vực tấc đất tấc vàng.
“Anh Hi! Chiều nay chúng ta tới cửa thành nhỏ xem thử đi?”
Cổ Na rướn cổ lên, hỏi người đang ở ngoài sân.
An Hi Hạo đang rửa rau, nghe vậy lập tức đáp: “Được.”
Bởi vì biểu hiện xuất sắc của Trần Xuân Hà, cho nên sau khi cô ấy mua nhà, nhà họ Trần đã mua cho cô ấy một chiếc xe.
“Vì có thể lái được chiếc xe này, Tết này tớ không làm được gì cả, chỉ tập trung học lái xe!”
Nói xong, Trần Xuân Hà lại rùng mình: “Cậu không biết mùa đông học lái xe lạnh thế nào đâu.”
“Lạnh thật đấy!” Mùa đông ở thủ đô lạnh hơn ở thành phố Liêu rất nhiều.
“Chúng ta cũng mua một chiếc đi.” An Hi Hạo nói với Cổ Na.
Cổ Na thầm tính toán số tiền mình đang có trong đầu: “Không thành vấn đề, mua một chiếc đi.”
“Tớ khuyên hai người nên học lái xe trước đi.” Là “người từng trải”, Trần Xuân Hà nhắc nhở.
Cổ Na nhướng mày bật cười: “Tớ thông minh như vậy, một ngày là biết thôi.”
Phi thuyền cô còn biết lái, lái xe đã là gì!
Trần Xuân Hà nghe vậy thì rất không phục, vì vậy đã cược với hai người, nếu Cổ Na có thể học được trong một ngày, cô ấy sẽ thua Cổ Na một trăm tệ. Ngược lại, nếu Cổ Na không học được, phải cho Trần Xuân Hà một trăm tệ.
An Hi Hạo là người chứng kiến “Cuộc cá cược” này.
Nghe nói nhà ở cổng thành nhỏ từng là nơi ở với những người giàu có, nhưng sau những biến cố kia, số người ở trong đó đã giảm đi hơn nửa. Cho dù đã khôi phục lại được sự trong sạch, họ cũng không định ở lại nữa, bởi dẫu sao cũng đã cảnh còn người mất.
“Nhà tớ ở trong tòa nhà đó.”
Trần Xuân Hà chỉ tòa nhà trước mặt: “Đi vào xem bố cục đi, bố cục các căn nhà ở khu vực này đều giống nhau, nếu cậu muốn sửa lại một chút cũng được.”
Sau khi vào nhà Trần Xuân Hà, khóe miệng Cổ Na và An Hi Hạo đều giật giật.
Tất cả đều màu hồng, vách tường, đèn chùm, rèm cửa sổ, mặt bàn và vải phủ ghế sofa đều màu hồng.
Trần Xuân Hà đỏ mặt: “Thế nào, chẳng lẽ không để cho người ta có chút sở thích sao? Nếu không phải anh cả cho tớ gỗ đỏ để làm đồ dùng trong nhà, tớ còn muốn tìm người làm một cái bàn ăn màu hồng đấy.”
“Đừng, gỗ đỏ tốt lắm đây.” Cổ Na vội ngăn cản.
Ngoài những chi tiết này, căn nhà thật sự không tệ, sân thượng rộng, phòng khách lớn, phòng bếp cũng không nhỏ, ánh sáng trong phòng ngủ đầy đủ, cả cách âm cũng rất tốt.
Cuối cùng Cổ Na và An Hi Hạo chọn một căn nhà trong nhà, gọi là nhà trong nhà bởi vì có hai tầng. Họ nhìn trúng tầng bốn và tầng năm, trên tầng năm là sân thượng, sân thượng này cũng tách biệt với nhà bên cạnh, nên nếu mua được, có thể dùng nơi này làm vườn hoa hoặc sân phơi chăn nệm gì đó, coi như là quà tặng kèm.
Lối lên sân thượng cũng từ nhà họ, cho nên trừ họ, không ai có thể sử dụng sân thượng này.
Sau khi thương lượng, hai người quyết định mua căn nhà này, nhưng kế hoạch mua xe phải lùi lại, dẫu sao căn nhà này cũng không hề rẻ.
Sau đó chính là sửa sang lại. Cha Trần quen một người bạn làm ngành này, cho nên An Hi Hạo liên lạc với người nọ. Cổ Na không xen vào chuyện bên này nữa, mà cùng Trần Xuân Hà tới kiểm tra các chi nhánh của Cổ Xuân Đường.
“Đây là cửa hàng cao cấp, các người ăn mặc như vậy đương nhiên không thể vào.”
Trước cửa một cửa hàng, một nhân viên cao gầy lộ rõ vẻ khinh thường đang ngăn cản một đôi vợ chồng.
Người phụ nữ tức đỏ cả mặt: “Tôi chỉ vô tình trượt chân bị ngã thôi!”
“Vậy càng không thể vào, đi trên đường cũng có thể ngã, vào cửa hàng nếu ngã thì phải bồi thường tiền đấy, trông các người có thể bồi thường nổi sao?”
Người đàn ông cũng nổi giận: “Tôi thấy cô chỉ là một nhân viên quèn, có gì đáng kiêu ngạo! Xem lại tính tình này của cô đi, nếu cấp trên của cô biết có loại nhân viên này ở cửa hàng, cô đã sớm bị đuổi đi rồi!”