Cô nhân viên không hoảng hốt, lại cười lớn: “Có bản lĩnh anh cho người đuổi tôi đi? Tôi nói cho anh biết, hôm nay tôi nhất định không cho các người vào đấy!”
“Sao các người lại quá đáng như vậy!”
“Con ranh này nói chuyện quá khinh người rồi, Cổ Xuân Đường cũng đâu phải của cô ta.”
“Đúng vậy!”
Trần Xuân Hà “Bụp” một tiếng đóng cửa xe lại, sau đó khí thế hung hăng đi tới trước mặt cô nhân viên kia.
“Cô đối xử với khách hàng của chúng ta như vậy sao?!”
Cô nhân viên bị dọa giật mình: “Cô là ai? Cái gì gọi là khách hàng của chúng ta? Đây là cửa hàng của chúng tôi, liên quan gì đến cô!”
Cổ Na thấy nhân viên kia phách lối như vậy, nhưng những người khác trong cửa hàng lại làm như không nhìn thấy, nhất thời cảm thấy không đúng lắm.
“Đừng nhiều lời với cô ta.” Cổ Na đi tới kéo Trần Xuân Hà, sau đó xoay người mỉm cười với đôi vợ chồng kia: “Mời hai vị vào trong, cửa hàng của chúng tôi vô cùng áy náy, hôm nay vị phu nhân này chọn gì sẽ do tôi trả tiền.”
Nói xong, cô lạnh mặt nhìn các nhân viên cửa hàng: “Cô, và tất cả những nhân viên làm như không thấy trong cửa hàng đều không cần đi làm nữa. Cổ Xuân Đường chúng tôi không cần loại nhân viên vừa không có tố chất vừa không biết đối nhân xử thế.”
Lời này không chỉ dọa cô nhân viên ở cửa giật mình, những người trốn bên trong xem náo nhiệt cũng bị dọa sợ. Một nhân viên trong đó đã từng gặp Trần Xuân Hà và Cổ Na mềm nhũn chân, gọi: “Bà chủ.”
Không để ý đến đám nhân viên đang hốt hoảng, Trần Xuân Hà nhìn quần chúng vây xem, lớn tiếng nói: “Để mọi người chê cười rồi, hôm nay tất cả các sản phẩm của Cổ Xuân Đường đều sẽ giảm giá, các vị muốn mua gì thì mời vào bên trong!”
Cổ Na nói lời giữ lời, lập tức kết toán tiền cho mọi người, sau đó dán thông báo tuyển dụng. Lần này cô tự mình chọn người, cho đến ngày thứ ba mới tìm được ứng viên, sau khi điều một người từ chi nhánh khác tới huấn luyện họ, cô mới yên tâm rời đi.
Mà An Hi Hạo cũng đã tra ra thân phận của cô nhân viên phách lối đó: “Là người của Bạch Lượng, vì muốn bôi xấu danh tiếng của Cổ Xuân Đường.” Bạch Lượng cũng là một cửa hàng mỹ phẩm dưỡng da, nhưng xuất phát điểm thấp, hơn nữa hiệu quả của sản phẩm không cao, vì vậy họ không có thực lực cạnh tranh trực tiếp với Cổ Xuân Đường.
“Anh Hi định xử lý như thế nào?”
Cổ Na đang lau mặt.
An Hi Hạo vừa nhìn cô vừa đáp: “Anh cho họ hai sự lựa chọn: thứ nhất, lên tiếng xin lỗi Cổ Xuân Đường chúng ta trên màn hình lớn ở quảng trường và trên báo Thủ Đô, thứ hai, hẹn gặp nhau ở tòa án.”
“Anh cảm thấy họ sẽ chọn cái nào?”
Cổ Na cười hỏi.
“Cái thứ nhất.” An Hi Hạo giúp cô cầm nước dưỡng da: “Chỉ cần nhân viên kia không chết là có thể kiện chết bọn họ. Về nguồn lực tài chính, chúng ta có thể duy trì được lâu hơn họ, anh nghĩ người thông minh đều biết chọn như thế nào.”
Cổ Na cười khẽ: “Vậy giao cho anh, em và Xuân Hà còn phải làm bài tập.”
Cô vừa dứt lời đã bị An Hi Hạo cốc đầu: “Anh bảo em mỗi ngày làm một ít em lại không chịu, giờ nước đến chân mới nhảy hả?”
“Sao anh biết bận rộn làm bài tập không phải là một loại thú vui của em?” Cổ Na hừ hừ.
Đối với cô mà nói, đó thật sự là một thú vui, đặc biệt là khi làm bài tập cùng với Trần Xuân Hà.
Khi đối phương vẫn còn vò đầu gãi tai, cô đã làm xong một quyển để sang bên cạnh, sau đó ung dung uống trà.
“Cậu đúng là ma quỷ mà!”
Trần Xuân Hà đã vò đầu đến tóc tai rối bù, nghiến răng nghiến lợi trợn mắt nhìn Cổ Na.
Cổ Na lại ung dung đáp một cậu: “Đúng vậy, tớ là một tiểu yêu tinh vừa đáng yêu vừa xinh đẹp, lại còn thông minh. Nhóc heo đần, cậu còn chưa làm được à?”
“A a a, cắn chết cậu!”
Trần Xuân Hà bị kích thích thì nhào tới, lại bị người ngoài hành tinh thông minh đập vào đầu: “Cắn? Sao nhóc heo đần có thể cắn người được cơ chứ!”
Trần Xuân Hà: “Ông trời thật bất công, đã sinh cậu sao còn sinh ra tớ!”
…
“Cậu đừng làm nhục câu danh ngôn của người ta nữa, nào, để tớ giảng đề cho cậu.”
Cổ Na tốt bụng buông tha trước.
Trần Xuân Hà cảnh giác nhìn cô: “Giảng đề thì được, nhưng không được khinh thường tớ.”
Cổ Na gật đầu thật nhanh, nhưng lúc An Hi Hạo trở về, lại chỉ nghe tiếng than thở của cô.
“Sao cậu lại đần như vậy!”
Trần Xuân Hà: ...
“Không phải năm phút trước tớ vừa giảng cho cậu nghe rồi sao? Tại sao lại làm sai rồi!”
Trần Xuân Hà nước mắt doanh tròng: ...
“A a a a cậu là ma quỷ sao? Đề đơn giản như vậy cũng làm sai!”
Cổ Na phát điên.
Trần Xuân Hà lớn tiếng tố cáo: “Đã nói không khinh thường tớ rồi mà!”
“Tớ thu lại những lời nói đó!”
An Hi Hạo bưng thức ăn lên bàn, hai người vẫn còn đang loay hoay giải đề.