Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 182: Nghỉ hè

Chương 182: Nghỉ hè

“Ăn cơm trước đi, ăn xong lại làm tiếp.” Anh gọi.

Trần Xuân Hà chạy thật nhanh tới ngồi yên bên bàn ăn: “Ăn cơm, ăn cơm, ăn cơm xong tớ nhất định có thể tự làm!”

Cổ Na mặt mày xanh mét đi theo phía sau cô ấy: “Vậy thì cảm ơn cậu nhé!”

“Cậu khách khí rồi!”

Trần Xuân Hà đã sớm không biết xấu hổ.

Chương trình học của học kỳ này nhẹ nhàng hơn học kỳ trước rất nhiều, thời gian rảnh của cũng nhiều hơn, nên họ cũng có nhiều thời gian xử lý chuyện của Cổ Xuân Đường.

Thỉnh thoảng, Cổ Na lại nghiên cứu ra một công thức nước hoa cho An Hi Hạo, sau đó anh sẽ sử dụng các phương pháp khoa học để làm cho nó hoàn hảo hơn, rồi giao cho nhà máy sản xuất.

Nhưng giá cả của nước hoa cũng hơi cao.

Mục tiêu của Cổ Na là sản xuất nước hoa cao cấp, vì vậy Cổ Xuân Đường không bán nước hoa giá rẻ. Điều này cũng tạo điều kiện cho các hãng nước hoa khác có không gian hoạt động, nhưng vẫn có rất nhiều thương nhân muốn nghe ngóng công thức của cô.

Để phát triển tốt hơn, Cổ Na và mọi người đã bàn bạc, quyết định sau khi mỗi loại nước hoa ra mắt, ở mỗi thành phố sẽ chỉ bán ra mười nghìn chai. Thủ đô có mấy trăm nghìn người, chắc chắn là cung không đủ cầu, cũng vì vậy mà danh tiếng của Cổ Xuân Đường càng ngày càng vang xa.

An Hi Hạo dùng chính sách “Một thành phố chỉ bán ra mười nghìn chai” để thu hút các đại lý ở các thành phố lớn. Vì quyền làm đại lý này, họ đã dốc hết tâm tư, nhóm Cổ Na vừa vặn cũng cần phát triển, nên lập tức ký hợp đồng.

Sau khi tốt nghiệp đại học, Cổ Na và Trần Xuân Hà trở thành thành viên ban giám đốc của Cổ Xuân Đường, mà An Hi Hạo được nhà nước chiêu mộ vào sở nghiên cứu.

Đó là một công việc rất thần thánh, nhưng mỗi tuần chỉ có cuối tuần mới được về nhà, thậm chí anh bận đến mức cả tháng không gặp được anh.

“Anh đang tính mua một căn nhà ở gần sở nghiên cứu.” Sáng hôm sau, quấn quýt hồi lâu, lúc Cổ Na lưu luyến giữ An Hi Hạo sắp đi làm, anh lại đột nhiên hôn cô một cái, nói:

Cổ Na: ...

Bị lừa rồi!

“Thu dọn chút quần áo là qua đó được, những thứ khác đều chuẩn bị hết rồi.”

Nói xong, An Hi Hạo cười rời đi.

Cổ na oa một tiếng, ôm lấy ghế sofa không ngừng đấm đánh, tên lừa gạt này!

Sở Nghiên cứu cũng có ký túc xá, nhưng để mua được nhà bên ngoài thì phải có con dấu của sở nghiên cứu, cho nên người bình thường không thể mua được nhà ở gần đó.

Căn nhà lớn cũng không thể bỏ trống, Cổ Na dứt khoát gọi điện thoại cho mẹ An, bảo họ tới đây ở một thời gian. Dù sao cha An cũng đã về hưu, bây giờ lại là nghỉ hè, đúng lúc An Tiểu Muội có thể tới chơi một chút.

Sau khi để điện thoại xuống, mẹ An vô cùng vui vẻ nói: “Tiểu Na mời chúng ta tới thủ đô nghỉ hè, bảo cả nhà ta cùng đi, cửa hàng cứ giao cho bọn lão Lý trông coi là được.”

Cha An gật đầu: “Đi đi, về hưu rồi phải đi đây đi đó, nếu không cả ngày rảnh rỗi chết mất.”

“Cha, con nhớ hôm qua cha còn đi câu cá với bác Lý mà, đâu có rảnh rỗi?”

So với hai năm trước, An Tiểu Muội đã cao hơn một chút, lại xinh đẹp hơn rất nhiều, cô bé lên tiếng trêu đùa.

Cha An cười ha ha: “Con bé này, con không biết câu cá nhàm chán thế nào đâu.”

“Đúng vậy, cứ phải luôn ngồi ở đó, nói chuyện cũng không dám lớn tiếng, không thú vị gì cả.” Mẹ An bênh vực.

An Tiểu Muội ngồi trên sofa: “Nhưng cá cha câu được nhiều nhất cũng chỉ được ba lạng.”

Cha An ho khan một tiếng, dời đề tài: “Con có muốn đi thủ đô hay không? Muốn thì mau đi thu dọn đi.”

An Tiểu Muội biết cha An đang nói sang chuyện khác, nhưng cô bé cũng không nhắc tới nữa, mà tươi cười trở về phòng.

Mẹ An liếc nhìn cửa phòng, cười nói: “Con bé này càng lớn càng thích nói đạo lý, đúng là nói không lại nó.”

“Đúng vậy, bọn trẻ trưởng thành rồi.” Cha An vui mừng nói.

Ngày cả nhà mẹ An đến thủ đô vừa vặn An Hi Hạo được nghỉ, cho nên hai vợ chồng cùng đi đón người.

Một chiếc xe không đủ chỗ nên hai người mỗi người lái một chiếc xe đi đón.

An Tiểu Muội ngồi cùng xe với Cổ Na.

“Woa, tòa nhà này cao thật!”

An Tiểu Muội nhìn tòa nhà chọc trời bên ngoài cửa sổ xe.

Cổ Na cười khẽ: “Em phải cố gắng hơn một chút, mai này lúc thi đại học thì điền nguyện vọng trường ở thủ đô đi. Đến lúc đó em học ở trường nào, chị và anh em sẽ mua một căn nhà ở gần trường đó cho em, như vậy không cần ở nội trú nữa.”

An Tiểu Muội che mặt: “Chị dâu, chị đang cám dỗ em.”

“Đúng vậy.” Cổ Na thẳng thắn gật đầu: “Cho nên em phải cố gắng nhé.”

“Em nhất định sẽ thi đỗ đại học, trở thành đàn em của chị và anh trai!” An Tiểu Muội sục sôi ý chí chiến đấu.

Bởi vì cả nhà đều tới, cho nên khi trở về nhà ở bên cổng thành nhỏ, Trần Xuân Hà đã bưng thức ăn lên bàn: “Chào chú thím và em gái!”

Mẹ An cũng không xa lạ gì với Trần Xuân Hà, bởi vì mỗi lần Cổ Na về nhà đều sẽ nhắc tới cô ấy.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch