Mẹ An không ngừng gật đầu, Trần Xuân Hà cực kỳ vui vẻ.
Cơm nước xong, Trần Xuân Hà không ở lại nữa mà phải tới công ty.
Chờ sau khi hai ông bà ngủ trưa dậy, Cổ Na và An Hi Hạo mới đưa tất cả mọi người đi thăm thú những điểm đến khá nổi tiếng ở thủ đô. Dọc đường đi vô cùng náo nhiệt, mọi người cũng chơi rất vui vẻ.
Ngày hôm sau, Cổ Na đưa mẹ An và An Tiểu Muội đi dạo xung quanh khu cửa cổng thành nhỏ, sau khi quen vị trí của chợ và xe buýt, buổi chiều mẹ An dẫn cha An ra ngoài tản bộ.
An Tiểu Muội ngoan ngoãn đứng đó, để Cổ Na lấy số đo cho mình.
“Ừm... Lớn hơn hai centimet.”
Cổ Na buông thước mềm xuống, gương mặt An Tiểu Muội đỏ rực.
Hai người đang đo ngực.
“Lúc ở nhà phải cố mặc áo lót, đừng mặc nịt ngực.” Cổ Na dặn dò, An Tiểu Muội vội vàng gật đầu.
Cổ Na còn hiểu về phương diện này hơn cả mẹ An, vấn đề của phái nữ vốn nhiều hơn đàn ông, cho nên Cổ Na vẫn luôn dạy cho An Tiểu Muội các thói quen ăn mặc và vệ sinh.
Cuối tuần ăn cơm tối xong, Cổ Na và An Hi Hạo trở lại nhà trọ nhỏ, ngày mai hai người đều phải đi làm.
Lúc Cổ Na tắm xong đi ra, An Hi Hạo đang ngồi đọc sách trên ghế sofa. Cô đi tới ôm lấy anh, sau đó cọ cọ vào mặt anh: “Hôm nay mẹ hỏi lúc nào chúng ta định có em bé?”
“Em bé?”
An Hi Hạo cau mày, trở tay nắm lấy tay cô: “Không gấp, anh còn muốn ở bên em mấy năm nữa.”
Có con rồi, sự chú ý của Cổ Na cũng sẽ bị dời đi hơn nửa.
Cổ Na cười một tiếng: “Em còn tưởng anh muốn có đấy.”
“Không gấp, cho dù cả đời không có em bé anh cũng bằng lòng.” An Hi Hạo hôn lên khóe môi cô.
“Nhưng em không muốn.” Cổ Na đấm ngực anh: “Chẳng qua chậm mấy năm cũng không sao. Đúng rồi, anh hai ngày mai sẽ đến đấy.”
Sau khi tốt nghiệp, mấy anh em Cổ Hành Phong cũng được phân công việc, trong đó Cổ Hành Phong được phân lên thị trấn làm thầy giáo, Cổ Hành Vũ lại không nhận công việc được phân công, mà muốn đến thủ đô lăn lộn, còn Cổ Hành Lôi bây giờ là công nhân chính thức của nhà máy gỗ.
Sau khi Cổ Hành Vũ ăn cơm chung với người nhà họ An, ngày hôm sau anh tới công ty cùng Cổ Na.
“Lần sau còn tái phạm sai lầm cấp thấp này thì lập tức cút cho tôi!”
Còn chưa vào phòng làm việc, tiếng quát nóng nảy của Trần Xuân Hà đã truyền đến tai hai người.
Cổ Na nhướng mày: “Lại nổi giận?”
Cổ Hành Vũ hơi tò mò liếc nhìn nhân viên chán nản chạy ra từ phòng làm việc.
“Sao không nổi giận cho được, chuyện tớ đã dặn làm từ tuần trước, tuần này lại vẫn chưa làm xong, đúng là tức chết tớ mà!” Trần Xuân Hà đẩy bản kế hoạch trước mặt sang một bên, đáy mắt rừng rực lửa giận.
Cổ Hành Vũ sững sờ nhìn Trần Xuân Hà hồi lâu, sau đó một bên tai đỏ lên, quay đầu đi.
“Đây là anh họ hai của tớ. Đây là bạn thân nhất của em, cũng là thành viên trong ban giám đốc của công ty chúng ta – Trần Xuân Hà.”
“Chào, chào em.”
Cổ Hành Vũ nói hơi lắp bắp, nhìn Trần Xuân Hà.
Cổ Hành Vũ có bề ngoài anh tuấn, làn da khỏe khoắn với vóc dáng thon dài, lúc này trông dáng vẻ thấp thỏm của anh ta lại không hề khiến người ta thấy ghét, mà chỉ thấy hơi kỳ lạ.
Trần Xuân Hà ho khan một tiếng, đưa tay ra: “Chào anh.”
Cổ Hành Vũ nhìn bàn tay xinh đẹp trắng nõn trước mặt, cẩn thận nắm một nửa.
Cổ Na liếc nhìn hai người, không khí này hình như hơi kỳ lạ.
Sau khi sắp xếp xong chuyện của Cổ Hành Vũ, chờ có người dẫn anh ta đi làm việc, Trần Xuân Hà mới che mặt thét chói tai: “Anh họ cậu trông đẹp trai thật đấy!”
Cổ Na trừng mắt nhìn: “Anh ấy chưa lập gia đình, hơn nữa còn chưa từng có người yêu!”
Nhưng một lát sau, khuôn mặt vốn còn đỏ bừng của Trần Xuân Hà nhất thời tái nhợt.
Cổ Na nắm lấy tay cô ấy: “Cậu đừng suy nghĩ lung tung.”
Trần Xuân Hà giật khóe miệng: “Mặc dù tớ luôn tự nhủ phải quên đi, nhưng chưa bao giờ thành công.”
Cô ấy không nói về Cổ Hành Vũ nữa mà cầm ra một bản hợp đồng từ trong ngăn kéo: “Đây là hợp đồng bên phía sếp Hà đã ký tên...”
Cổ Hành Vũ không muốn ở lại nhà họ, nhìn anh ta vui vẻ chuẩn bị kéo hành lý tới ký túc xá của công ty, Cổ Na không nhịn được hắt nước lạnh: “Xuân Hà ở ngay tòa nhà đối diện nhà chúng ta.”