“Hôm qua lúc tăng ca, hai người bọn anh là hai người cuối cùng về, cậu cũng biết đấy, vất vả lắm mới có cơ hội ở riêng đương nhiên là anh phải làm gì đó rồi, vậy nên anh rủ cô ấy đi ăn, sau đó nhân lúc cô ấy không chú ý mua một bó hoa, sau đó...”
Sau đó, Trần Xuân Hà lần đầu tiên được tặng hoa nên có chút ngỡ ngàng chưa phản ứng kịp đã nghe lời tỏ tình của Cổ Hành Vũ, cô ấy không ngốc, tình cảm mấy tháng nay Cổ Hành Vũ dành cho cô ấy, cô ấy biết rõ, nhưng nói đến cùng thì cô ấy vẫn sợ, cho nên không dám bước ra khỏi vòng an toàn của mình.
Cũng không biết có phải do đêm qua trăng quá đẹp hay không mà cô ấy đột nhiên chủ động hôn lên mặt Cổ Hành Vũ.
Hành động này đã chạm đến trái tim của Cổ Hành Vũ, hai người chạy như điên về nhà sau đó thì làm cái đó đó.
“Cậu nói xem có phải cô ấy hối hận rồi không? Dù sao thì chúng tôi cũng là người của hai thế giới khác nhau.”
An Hi Hạo lắc đầu: “Chắc do suy nghĩ còn đang loạn.”
Cổ Hành Vũ vuốt mặt, Cổ Na nói chuyện điện thoại xong thì nói: “Mẹ Trần bảo sớm nay cậu ấy mới về nhà, bây giờ còn chưa dậy, còn bảo thời gian tới không muốn tới công ty mà định nghỉ ngơi một chút.”
Sau khi nghe tin cô ấy về nhà mẹ thì Cổ Hành Vũ mới thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt rồi.”
Buổi chiều Cổ Na đến nhà họ Trần.
“Tớ biết là cậu sẽ đến, có phải anh ấy đến tìm hai người không?”
Trần Xuân Hà đang ngồi đọc sách ở trong sân ngẩng đầu hỏi.
“Cậu cũng biết anh ấy sẽ đến, vậy còn cậu sao lại thế này?”
Cổ Na cũng ngồi xuống, dì vội vàng đem một bình trà hoa lên.
Hai gò má Trần Xuân Hà đỏ ửng: “Không cho phép tớ ngại ngùng bỏ chạy được à? Tớ nói cậu nghe này, hôm qua tớ cứ như bị ma nhập ấy, không ngờ lại dám làm ra loại chuyện to gan như thế.”
Nói xong cô ấy đưa tay che mặt.
Vô cùng mắc cỡ.
Cổ Na cười khẽ, cái này thì tính là gì, sau thế kỷ hai mươi nam nữ còn phóng khoáng hơn nhiều, chỉ có điều cô vẫn cảm thấy bất ngờ với hành động của Trần Xuân Hà và Cổ Hành Vũ.
“Hơn nữa, Cổ Na à.” Trần Xuân Hà nhìn cô, trên mặt hiện lên vẻ nghiêm túc hiếm thấy: “Tớ không còn là cô gái không hiểu chuyện như trước đây nữa, tớ phải đắn đo rất nhiều thứ, cha mẹ tớ chắc chắn sẽ không chấp nhận anh ấy của hiện tại, thậm chí sẽ nghĩ cách chia rẽ chúng tớ, tớ không dám mạo hiểm.”
Cổ Na gật đầu: “Tớ hiểu, tớ có thể hiểu được cậu, anh họ hai cũng có thể hiểu cho cậu.”
“Vậy nên chúng tớ phải cho nhau một chút thời gian.”
Trần Xuân Hà lại cầm sách lên, có điều nụ cười trên môi càng rực rỡ hơn.
Cổ Na híp mắt vừa uống trà vừa tận hưởng ánh mặt trời, hai người cứ thế ngồi trong sân cả một buổi chiều.
Từ ngày hôm đó, cho dù là Cổ Hành Vũ hay là Trần Xuân Hà đều vô cùng nỗ lực, ngoại trừ công việc trong Cổ Xuân Đường, dưới sự trợ giúp của Cổ Na, Trần Xuân Hà đã bắt đầu việc làm ăn khác, mà tất cả đều không để người nhà họ Trần biết.
Bởi vì muốn về quê một chuyến nên Cổ Na đã sắp xếp hết mọi chuyện trong công ty từ trước, An Hi Hạo cũng muốn về nhà thăm gia đình nên góp hết số ngày nghỉ một tháng lại nghỉ một lần, trừ thời gian đi và về, anh còn ba ngày để ở nhà.
Thời tiết đầu thu là khoảng thời gian khiến lòng người thanh thản, Cổ Na và An Hi Hạo không về thẳng thôn mà đến trấn trên mua tivi sau đó đi nhờ xe của người lắp đặt trở về thôn.
“Ôi! Cổ Na và thanh niên trí thức An về rồi à?”
Một người phụ nữ chạy ra đón hai người họ.
Cổ Na vừa nhìn đã nhận ra người đó ngay: “Cháu chào thím tư Lý!”
An Hi Hạo cũng chào hỏi theo.
Sau khi vào thôn, gặp rất nhiều người mà ai nấy cũng vô cùng nhiệt tình khiến Cổ Na và An Hi Hạo nhất thời có chút không quen, bà cụ Cổ đang định đưa cháu gái lớn ra ngoài dạo chơi, vừa ra khỏi cổng đã bị một đứa bé gọi lại.
“Bà cố Cổ, chị Tiểu Na và anh An về rồi kìa, còn mua tivi nữa!”
Bà cụ Cổ hít một hơi thật sâu, vội vã nói lớn: “Ông nó mau ra đây! Tiểu Na và Hi Hạo về rồi kìa!”
Ông cụ Cổ đang nghe đài, thêm nữa tai cũng không tốt nên bà cụ Cổ gọi mấy lần cũng chẳng thấy ai đáp lời, bà cụ dứt khoát dắt cháu về gọi ông: “Có nghe thấy không! Tiểu Na và Hi Hạo về rồi!”
“Gì? Về rồi à?”
Ông cụ Cổ đưa tay lên gãi đầu: “Bây giờ không phải lễ cũng chẳng phải tết, hai đứa nó về làm gì?”
“Ông nói mấy cái này làm gì, mau ra xem với tôi nào!”
Bà cụ Cổ vô cùng gấp gáp.
“Cần gì phải ra ngoài nhìn, chúng cháu về rồi đây.” Cổ Na cười híp mắt ôm một cái rương bước vào trong sân: “Nhà sửa lại trông chắc chắn hơn hẳn, nghe anh hai nói là do anh ba giám sát đúng không ạ?”