Ông cụ Cổ thấy Cổ Na và An Hi Hạo cũng ôm một cái rương giống cô đang đi phía sau mới tin lời bà cụ Cổ nói.
“Đúng vậy, cháu về thật rồi đây, ông ngoại trông mập ra không ít nhỉ.” Cổ Na đặt rương xuống, nhìn đối phương cười nói, sau đó cô bước qua nhiệt tình ôm hôn bà cụ Cổ: “Bà ngoại lại gầy đi rồi.”
Bà cụ Cổ cười híp mắt kéo tay cô quan sát một hồi: “Bà ngoại vẫn gầy như thế thôi, nhìn sắc mặt cháu tốt thế này chắc là sống cũng tốt lắm phải không.”
“Cháu rất vui vì nghe bà nói lời này, chứng tỏ cháu chăm cô ấy rất tốt.” An Hi Hạo lại gần cười.
“Sắc mặt Hi Hạo cũng rất tốt, tốt tốt cả.” Ông cụ Cổ liên tục gật đầu.
Cháu gái nhỏ chỉ vào cái tivi đang được nhân viên cửa hàng hét lớn: “Tivi! Tivi!”
Lúc này bà cụ Cổ mới nhớ tới: “Các cháu mua tivi làm gì! Đắt lắm!”
“Tivi dễ coi hơn, hơn nữa có tivi thì nhà mình sẽ náo nhiệt hơn, người trẻ trong nhà cũng ra ngoài gần hết rồi, ông bà có thấy cô đơn không?”
Nói thế cũng đúng, ba anh em Cổ Hành Phong đều cùng vợ bôn ba bên ngoài rồi, nếu không phải còn đứa chắt gái ở cùng hai ông bà, sợ là hai người họ đã thu dọn đồ lên trấn trên đi học rồi.
“Cô đơn cái gì, bác cả bác hai cháu chẳng phải đều là con bà đấy sao.” Ông cụ Cổ cười híp mắt nhìn người lắp tivi, ngoài cổng nhà cũng có một nhóm người hiếu kỳ vây xem.
Bà cụ Cổ vội vàng ra chào hỏi, sự hâm mộ của mọi người đều lọt vào trong mắt bà cụ, người ta thay nhau khen ngợi Cổ Na và An Hi Hạo, bà cụ thay mặt hai đứa nói đáp lại mấy câu, chỉ có điều khi nhìn thấy ông Lưu và Hắc Hoa đi tới, bà cụ Cổ vội vàng kéo Cổ Na qua một bên: “Hai đứa mua cho nhà mình vậy còn ông Lưu thì sao?”
Ông ấy là đại ân nhân của cả nhà.
“Yên tâm đi bà, bởi vì chúng cháu đi cùng xe về nên cái của ông Lưu sáng mai mới đưa tới được.” Cổ Na cười nói.
Sao họ lại quên ông Lưu được chứ.
An Hi Hạo vừa thấy ông Lưu tới cũng nói với ông còn một cái tivi nữa ngày mai mới đưa tới, tuy ông Lưu mắng anh xài tiền bậy bạ nhưng trong lòng lại vô cùng xúc động, con trai ruột còn không bằng con trai nhà người ta, chuyện đời khó lường.
Người trong thôn cũng nói đùa rằng, ngày đầu tiên tivi được lắp xong họ sẽ không tới, Cổ Na và An Hi Hạo mới về, nhà họ Cổ chắc chắn sẽ tụ họp trò chuyện với nhau, bọn họ tới coi ké tivi vào lúc này thực sự quá không thức thời.
Cho nên khi Lý Đại Yến đứng trước cửa sân ngó tới ngó lui thì Cổ Na nói: “Hôm nay không tiện tới nên ngày mai mới tới.”
“Đúng vậy, ngày mai sợ là sảnh chính còn không có chỗ mà ngồi đấy chứ.”
Lý Đại Yến cười ha ha.
Cổ Na chỉ căn phòng nhỏ nhất hỏi: “Căn phòng này dùng làm gì thế bác?”
Lý Đại Yến giải thích: “Còn không phải do anh họ ba của cháu sao, nó bảo muốn dùng căn phòng đó để cất đồ linh tinh, hừ, đồ linh tinh gì chứ, dùng cả căn phòng để đựng đồ quá lãng phí, vậy nên bác mới khóa căn phòng đó lại, khi nào rảnh sẽ vào đó quét dọn.”
Hai mắt Cổ Na sáng ngời: “Trong thôn chúng ta chưa có quầy bán hàng phải không? Mai chất đầy hàng vào căn phòng này rồi bắt đầu bán thử xem!”
“Bán hàng?”
Lý Đại Yến trợn tròn mắt, chỉ có điều bà cũng không phải người nhát gan, vội vã lôi kéo Cổ Na hỏi: “Bán cái gì? Bây giờ người trong thôn cũng chẳng giàu có gì, bán gì được đây?”
“Mấy món đồ ăn vặt như hạt dưa, đậu phộng, bán thêm ít kim chỉ, miếng lót giày, vòng hoa, đồ cột tóc rồi cả kim băng nữa, mấy thứ này luôn có người mua.”
Cổ Na trực tiếp lôi ghế đẩu ra từ từ bàn bạc với Lý Đại Yến.
“Bây giờ ở ngoài kia người ta đều tự làm ăn, mấy quán ăn thuộc nhà nước đều đóng cửa gần hết rồi, đợi đến khi tiền giấy được phát hành rộng rãi, ai mua đồ còn cần đến phiếu nữa chứ, dù sao thôn chúng ta khá xa trấn trên, nếu trong thôn có người bán, mọi người chắc chắn sẽ mua, dù sao chỉ là mấy món đồ lặt vặt, chẳng đáng bao nhiêu tiền.”
Lý Đại Yến nghe thấy thế thì liên tục gật đầu: “Nói rất đúng, nhưng mà đội trưởng sẽ đồng ý để chúng ta mở hàng không?”
“Đội trưởng làm theo lời kêu gọi của quốc gia, chúng ta cũng làm theo chính sách mà thôi, có gì mà không được.” Cổ Na cười khẽ nói.
Lý Đại Yến suy nghĩ một hồi mới quay đầu về phía nhà chính gọi mấy tiếng: “Chị dâu! Chị dâu!”
Chương Xuân Hoa đang chuẩn bị ngồi xem ti vi, bà ấy nghe Lý Đại Yến gọi thì vội vàng đi ra: “Sao thế? Hai người ngồi đây làm gì thế? Vào nhà xem tivi đi!”
“Không cần vội, tivi là của chúng ta, chẳng chạy đâu mà sợ, chị dâu chị mau tới đây nghe chút đi.”