Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 187: Quầy bán hàng

Chương 187: Quầy bán hàng

Lý Đại Yến vẫy vẫy tay với bà ấy, Chương Xuân Hoa che miệng cười không ngừng, bước tới: “Đều trưởng thành cả rồi làm gì mà cứ như trẻ con vậy.”

“Chị dâu đừng chê cười em, tiểu Na bảo căn phòng nhỏ nhà chúng ta có thể dọn dẹp lại mở cái, cái gì ấy nhỉ?”

“Quầy bán hàng.” Cổ Na tiếp lời, sau đó kể lại chuyện mở cửa hàng với Chương Xuân Hoa.

Chương Xuân Hoa cũng cảm thấy ý kiến này rất tốt, chỉ có điều vẫn còn một vấn đề thực tế bày ra trước mắt họ: “Bác với Đại Yến cũng chẳng biết mấy chữ, đừng nói đến chuyện tính toán, lúc đầu mua hàng trong xã cũng phải dùng đầu ngón tay tính mấy lần, bây giờ muốn mở quán thì làm sao tính tiền thu tiền đây?”

“Cái này dễ thôi.” Cổ Na khoa tay múa chân: “Sau này chúng ta mua một cái máy tính về, cháu dạy mọi người dùng là được rồi.”

Ngày hôm sau, đợi tivi được lắp đặt hoàn tất, Cổ Na, An Hi Hạo và Cổ Hành Phong đặc biệt trở về cùng ngồi chung xe lên huyện thành.

Lần này về Cổ Hành Lôi cũng đi cùng, bây giờ anh ta đang ở nhà làm giá gỗ, đợi hàng về đến nơi cũng có chỗ để.

“Chị dâu tiểu Phân mang thai?” Cổ Na cười ha ha một tiếng: “Chúc mừng anh cả.”

“Chúc mừng anh cả.”

An Hi Hạo cũng cười nói.

Cổ Hành Phong cười cười: “Đừng nói chuyện bọn anh nữa, hai đứa tính bao giờ có con?”

Cổ Na tựa vào người An Hi Hạo: “Tụi em không vội, em còn muốn hưởng thụ thế giới hai người thêm một thời gian nữa.”

Cổ Hành Phong cũng không nói thêm gì nữa, cô em gái này của anh ta có rất có chính kiến, căn bản không cần khuyên.

Sau khi đến huyện thành vừa phải xem hàng, chọn hàng rồi đóng gói hàng, lúc về đến nhà họ Cổ trời cũng sắp tối.

Cổ Na và An Hi Hạo mỗi người cầm một cái bát lớn, trong bát toàn là thịt khô xào và lạp xưởng xào, màu sắc bóng loáng, trông rất ngon mắt.

Hai người cầm bát đứng ở cửa nhà chính nhìn Cổ Hành Phong và Cổ Hành Vũ dọn hàng vào trong căn phòng nhỏ, trong sân có không ít người lớn và trẻ em đến xem.

“Mẹ, con muốn ăn cái kẹo màu đỏ kia.”

Một đứa bé trai kéo ống tay áo mẹ nó nói.

Mẹ thằng bé vội vàng khom lưng hôn lên mặt con trai: “Đợi lát nữa rồi mua, giờ mình xem tivi trước đã nhé.”

Lúc này, một bé gái đứng bên trái người phụ nữ đó cũng dùng ánh mắt tràn đầy hy vọng nhìn cô ta: “Mẹ, con cũng muốn ăn.”

“Ăn ăn ăn! Suốt ngày chỉ biết ăn! Lúc làm việc sao không thấy con hăng hái như vậy!”

Cổ Na và An Hi Hạo nhìn thấy cảnh này, đứa bé gái chắc bị mắng đã quen nên không khóc mà chỉ cúi thấp đầu, không nhìn những thứ đó nữa.

“Bà ta là người nhà họ Tiền, sinh liên tục bốn đứa con gái cuối cùng mới sinh được một cậu con trai, rất cưng chiều thằng bé.” Tiểu Thảo vác cái bụng đã lộ rõ đứng kế bên nói.

“Hừ, cứ nuông chiều như thế! Sớm muộn gì cũng phải gánh quả báo tự trồng.”

Cổ Na hừ lạnh nói.

Bởi vì kệ hàng vẫn chưa làm xong nên chỉ có một phần hàng được bày lên, chỉ có điều ngay cả như vậy, việc nhà họ Cổ mở cửa hàng bán đồ ăn vặt cũng được truyền khắp thôn.

Đầu tiên là radio, sau đó nữa là sửa nhà, tiếp theo đó là tivi cuối cùng còn mở cửa hàng bán đồ!

Bây giờ nhà họ Cổ đã trở thành đề tài thường được bàn tán trong thôn, nhưng nhiều nhất vẫn là Cổ Na và An Hi Hạo.

“Nếu người nhà họ An biết Cổ Na mua nhiều đồ tốt về như vậy, chắc chắn sẽ tới làm loạn!”

“Đúng vậy, nào giống cưới vợ, giống như cưới cả nhà người ta hơn.”

“Cũng không biết thanh niên trí thức An nghĩ gì nữa, sao lại lấy một người không biết chăm lo gia đình thế chứ.”

“Nhưng hàng nhà họ Cổ bán cũng có phải Cổ Na bỏ tiền mua đâu.” Một người dè dặt hỏi.

“Cô ta nào dám mua nữa! Đã mua nhiều đồ tốt thế rồi, thanh niên trí thức An còn có thể ngây ngốc mà để cô ta mua nữa à?”

Cổ Na và An Hi Hạo đứng trong rừng trúc nghe nhóm người kia bàn tán.

Cô vươn tay chọc cánh tay An Hi Hạo: “Anh có ngốc không?”

An Hi Hạo cầm tay cô: “Anh có ngốc hay không em là người biết rõ nhất.”

Sau khi thấy hai người họ, nhóm người đó lũ lượt chạy mất tăm.

“Đi thôi.” Cổ Na lắc đầu, cô và An Hi Hạo cùng nhau đi tìm đội trưởng Lưu.

Hai ngày sau, khi Cổ Na và An Hi Hạo rời đi không bao lâu, đội trưởng Lưu tổ chức cuộc họp trong thôn nhằm khen ngợi hai người họ.

“Vợ chồng hai cháu làm theo chính sách nhà nước, kiếm được ít tiền, nghĩ đến việc sau khi thanh niên tri thức trong thôn ta rời đi, trẻ em trong thôn chỉ đành qua nhà họ Dương để học, trời chưa sáng đã bắt đầu đi đến tận chạng vạng tối mới về, thật không dễ dàng gì!”

“Vậy nên, hai vợ chồng góp cho chúng ta hai vạn! Xây trường mời thầy, giúp con em chúng ta đỡ phải đi đường xa, ở trong thôn cũng có thể đi học! Mong bà con trong thôn nhớ kỹ, vợ chồng hai đứa đều là người nhân nghĩa, đều là người lương thiện!”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch