Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 189: Đến chơi nhà

Chương 189: Đến chơi nhà

Sắc mặt người phụ nữ đó thay đổi, trừng mắt nhìn chị em Hướng Hồng: “Mau đi theo mẹ!”

Nói xong còn áy náy cười với nhóm Cổ Na sau đó đi ra sau vườn.

Tả Hướng Hồng và Tả Hướng Hoa cắn răng nói với Trần Xuân Hà: “Chị chờ đấy!”

“Tới đây! Tới đây!” Trần Xuân Hà không chịu lép vế làm mặt quỷ với hai cô ta.

“Con đấy, lớn thế này rồi còn tính toán với người ta làm gì.” Mẹ Trần chọc chọc trán Trần Xuân Hà.

“Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm thôi.” Trần Xuân Hà mỉm cười dẫn Cổ Na và những người khác đến phòng ăn.

Cổ Hành Vũ và An Hi Hạo đi phía sau, Cổ Hành Vũ vuốt ngực: “Suýt chút nữa anh đã gọi một tiếng mẹ vợ rồi.”

An Hi Hạo cười thầm nói: “Sớm muộn gì cũng có cơ hội gọi.”

Cổ Hành Vũ cười khẽ nhìn Trần Xuân Hà đang cười cười nói nói với Cổ Na gật đầu: “Đúng vậy.”

Vì là lễ mừng thọ của ông cụ Trần nên đương nhiên có không ít người có địa vị đến tham dự, cha Trần có lòng mà nhóm người Cổ Na cũng có ý, dưới sự giới thiệu của cha Trần, bọn họ quen biết được không ít người, còn về việc có thể phát triển thành quan hệ bạn bè hay đối tác hay không chỉ phải dựa vào chính bản thân Cổ Na.

Sếp Vương cười híp mắt đi tới, nâng ly rượu trên tay với hai người họ: “Đã lâu không gặp, sắc mặt hai vị tốt hơn trước nhiều đấy.”

“Lâu rồi không gặp, sếp Vương trông như trẻ ra mười mấy tuổi.” Cổ Na không hề dối lòng, gia đình sếp Vương êm ấm, trông trắng trẻo mập mạp, trên mặt cũng không có nếp nhăn, tạo hình sân bay trước đây thật sự khiến người ta có cảm giác như một ông già, nhưng bây giờ tóc sếp Vương mọc dài ra, hơn nữa vì ông ta muốn khoe khoang nên để một chùm tóc lộ ra, nhìn qua trẻ trung hơn rất nhiều.

Sếp Vương lập tức vui vẻ hơn nhiều, ông ta sờ sờ mái tóc bảo bối của mình: “Món quà này của cô khiến vợ tôi được mở mang tầm mắt, bây giờ thuốc mọc tóc đều do vợ tôi xử lý đó, hôm nào rảnh đến nhà tôi một chuyến đi! Thịt kho tàu vợ tôi làm ngon lắm!”

An Hi Hạo cụng ly với ông ta: “Nhất định sẽ đến.”

Nói là nhất định nhưng bọn họ thật sự không ngờ dịp này sẽ đến nhanh như vậy.

Chưa tới hai tuần sau, dưới sự chỉ dẫn của Trần Xuân Hà, sếp Vương đến đón hai người đến tới ăn cơm.

“Thằng nhóc này, nói là nhất định tới thế mà tôi đợi cả hai tuần liền cũng không thấy ai tới, vậy nên tôi mới phải trực tiếp đến đón hai người.”

Tiếp xúc với sếp Vương càng lâu mới nhận ra, mặc dù ông ta có tính cách tùy tiện nhưng vào những lúc mấu chốt lại rất tinh ranh.

“Thật ngại quá sếp Vương, gần đây bận quá nên quên khuấy mất.” Cổ Na với An Hi Hạo ngồi ở ghế sau, Trần Xuân Hà ngồi vị trí ghế lái phụ.

Sếp Vương lái xe.

“Bận là chuyện tốt, làm ăn ấy mà sợ nhất là rảnh rỗi.” Sếp Vương cười híp mắt nói.

Nhà sếp Vương là một ngôi biệt thự.

Cổ Na nhìn sơ qua cách bày trí trong sân, đều là hoa cỏ, xem ra vợ sếp Vương thực sự biết cách chăm sóc cây cỏ.

Điều khiến bọn họ bất ngờ là vợ sếp Vương là một người phụ nữ xinh đẹp hơn ba mươi tuổi, vóc người cực kỳ đẹp, cô ấy mặc một bộ sườn xám màu tím, tóc búi cao, dáng người ưu việt, hoàn toàn không hợp với sếp Vương.

“Đây là tiểu Na và Xuân Hà à? Qua đây ngồi đi, ông Vương này ông phải tiếp đón đồng chí An cho tốt đấy.” Cô ấy nói xong thì nháy mắt với tiểu Na và Xuân Hà một cái: “Không ngồi cùng hai người đó, phiền phức.”

Hoạt bát mà quyến rũ.

Cổ Na và Trần Xuân Hà liếc mắt nhìn nhau, đi theo sau vợ sếp Vương.

“Lúc nghe ông Vương nói về hai em, chị đã cảm thấy vô cùng khâm phục rồi, người có thể thực sự quyết tâm làm theo chính sách của nhà nước, đi theo con đường buôn bán cũng chẳng có mấy ai, chứ đừng nói đến là phụ nữ.” Vợ sếp Vương tự mình pha trà cho hai cô, Cổ Na thực sự rất thích bộ đồ trà kia.

Trà nghệ của Hoa Quốc là một nền văn minh, quan trọng hơn là một thời kỳ lịch sử, người duy nhất biết về trà đạo trên hành tinh đã không còn nữa, từ đó về sau trà nghệ cũng trở thành một chủ đề được người ngoài hành tinh nghiên cứu.

Lúc vợ sếp Vương pha trà, thủ pháp hay động tác đều toát lên vẻ xinh đẹp, nhìn người đẹp pha trà đối với Cổ Na và Trần Xuân Hà là một loại hưởng thụ, nên cũng chẳng để tâm trà ngâm hơi lâu.

Lúc trà được đặt trước mặt hai người, Cổ Na nhẹ nhàng bưng lên, sau đó ngửi ngửi: “Thơm quá.”

Mùi hương của ly trà này dễ chịu hơn loại trà ngâm trong nước sôi nhiều.

“Em rất thích kỹ thuật pha trà của chị?” Vợ sếp Vương cười hỏi.

“Đương nhiên.” Cổ Na cũng cười.

Ba người vừa uống trà vừa trò chuyện về những thứ như đồ trang sức, nước hoa và quần áo trong thủ đô.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch