Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 190: Tán gẫu

Chương 190: Tán gẫu

“Loại nước hoa được ưa chuộng nhất là loại của Cổ Xuân Đường các em.” Mùi nước hoa trên người vợ sếp Vương là loại mới nhất của Cổ Xuân Đường.

“Em tin rằng sau này sẽ có càng nhiều loại nước hoa được ra mắt, nếu chị Vương không chê, khi có mẫu nước hoa mới tụi em nhất định sẽ gửi đến chị đầu tiên.” Cổ Na nháy mắt với vợ sếp Vương.

Vợ sếp Vương hiểu ý cười: “Vậy thì tốt quá, sao chị lại chê được chứ, vui còn không hết ấy chứ, nói thật chứ chị cũng quen biết không ít quý bà khác, đến lúc đó hai em chỉ cần dựa theo đơn chị đưa mà gửi nước hoa qua là được rồi, tiền thì cứ để chị thu rồi gửi lại cho hai em.”

Trần Xuân Hà nâng tách trà lên: “Vậy phải cảm ơn chị Vương.”

Vợ sếp Vương cũng nâng tách trà lên: “Làm gì có, hai em giúp vợ chồng chị có được một khoản lời lớn, việc nhỏ này thì có tính là gì.”

Tài nấu nướng của vợ sếp Vương quả thực rất tốt, hơn nữa lúc ăn cơm Cổ Na mới biết nhà họ Vương có hai dì giúp việc và một tài xế nhưng không có đầu bếp, bởi vì các bữa ăn trong nhà đều do vợ sếp Vương nấu, ngoại trừ những bữa tiệc xã giao bên ngoài cần phải đi, bình thường sếp Vương sẽ không ra ngoài ăn, thảo nào quan hệ của hai người lại tốt đến thế.

“Người xưa có câu muốn nắm được trái tim của người đàn ông thì phải thông qua dạ dày của họ.” Về đến nhà Cổ Na tựa vào lòng An Hi Hạo: “Dạ dày của anh có bị em chinh phục không?”

An Hi Hạo cười khẽ: “Cả thể xác và tinh thần đều thuộc về em.”

Cổ Na ngẩng đầu: “Em nấu cơm có ngon không?”

“Ngon, tất cả đều chứa đựng tình yêu em dành cho anh.” An Hi Hạo dịu dàng hôn lên trán cô.

Cổ Na vươn tay ôm lấy cổ anh: “Nói năng có ngọt hơn nữa em cũng không cho anh lợi lộc đâu.”

“Không cho thì anh tự giành.”

Nói xong, An Hi Hạo ôm ngang hông người nào đó bước vào trong phòng.

Nhờ có sự giúp đỡ của vợ sếp Vương, Cổ Xuân Đường nhận được sự tán thưởng nhiệt tình của các quý bà giới thượng lưu, các quý bà đều hài lòng với việc có thể nhận được sản phẩm đầu tiên, cho dù đến tham dự hôn lễ của người khác hay đi dạo phố với các chị em, chỉ cần người khác hỏi về mùi nước hoa đang dùng, các quý bà đều cảm thấy sản phẩm này tốt hơn một bậc.

“Loại nước hoa mẫu sớm nhất của Cổ Xuân Đường, tên là Vong Ngã.”

“Thơm quá đi! Tôi cũng muốn mua.”

“Haiz, bây giờ còn chưa mua được, hàng còn chưa lên kệ, phải nửa tháng nữa mới được bày bán.”

“Vậy sao cô mua được thế?”

Các quý bà chỉ cười mà không nói.

Việc làm ăn của Cổ Xuân Đường ở thủ đô vô cùng thuận lợi, sau khi Cổ Na và Trần Xuân Hà bàn bạc với nhau thì quyết định mở thêm mấy chi nhánh ở phía đông nam và tây nam ở thành phố lớn.

“Muốn mở thêm mấy chi nhánh nữa thì việc đầu tiên chúng ta cần quan tâm không phải là tiền vốn mà là người có thể tin tưởng được.” Vẻ mặt Trần Xuân Hà trông rất nghiêm túc: “Một nơi xa như thế, nếu không cử người chúng ta tin tưởng đi thì rất dễ xảy ra vấn đề về tài chính.”

“Hoàn toàn chính xác.” Cổ Na gật đầu, cô đưa tay chỉ về phía tây nam trên bản đồ: “Ở đây đã có người rồi.”

“Ai?”

Trần Xuân Hà ngẩng đầu hỏi.

“Anh họ hai, cậu thấy thế nào?”

“Anh ấy?” Trần Xuân Hà đứng bật dậy: “Anh ấy phải đích thân đi?”

Cổ Na gật đầu: “Phải, năng lực hiện tại của anh ấy đã đủ mở một công ty, đây chính là một cơ hội tốt, Xuân Hà cậu cứ bình tĩnh trước đã, chúng ta từ từ bàn.”

Bây giờ đầu óc Trần Xuân Hà vô cùng hỗn loạn: “Anh ấy không nói với tớ.”

Tự mình quyết định.

“Hôm qua anh ấy gọi điện cho cậu là vì việc này nhưng cậu bận quá nên không nghe máy.” Cổ Na rót ly nước đặt trước mặt cô ấy: “Anh ấy không đi một mình.”

“Còn ai đi nữa? Cô gái có mái tóc dài trong bộ phận tiêu thụ ấy hả?”

Giọng nói của Trần Xuân Hà nghe có vẻ chua chát.

Cổ Na cười khẽ: “Anh hai sẽ không có ý gì với cô ấy đâu, tớ muốn để cậu và anh ấy cùng đi, cậu đồng ý thì đi cùng đi nếu không đồng ý thì cứ ở lại thủ đô, chờ anh họ hai trở về sẽ cưới cậu.”

“Đi tây nam.” Hai mắt Trần Xuân Hà sáng như sao: “Đúng vậy! Tớ cũng có thể đi mà, hơn nữa một nơi xa như thế, cho dù các anh tớ muốn quản tớ thì cũng không can thiệp được! Tớ đi!”

Cổ Na biết Trần Xuân Hà sẽ đi, lúc cô và An Hi Hạo tiễn hai người đi, Cổ Na kéo Trần Xuân Hà sang một bên: “Cậu đó, tính tình nóng nảy, nói chuyện cũng thẳng thắn, bị oan ức gì cũng giấu trong lòng.”

Trần Xuân Hà nghe thấy thế thì thấy ấm áp trong lòng: “Sao vậy, cậu còn lo lắng cho tớ à? Tớ đã lớn thế này rồi cơ mà.”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch