Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 191: Nói bóng nói gió

Chương 191: Nói bóng nói gió

“Đương nhiên phải lo lắng cho cậu rồi, sau này nếu cậu với anh tớ có xích mích gì thì phải nói rõ với nhau, đừng giấu trong lòng, nếu không hiểu lầm sẽ càng ngày càng lớn, có khi đàn ông suy nghĩ đơn giản hơn phụ nữ chúng ta nhiều, cậu phải khiến anh ấy hiểu cậu.”

Cổ Na vừa mới dứt lời thì đã bị Trần Xuân Hà ôm một cái: “Cứ chờ đấy đi, tây nam giao cho chúng tớ, tớ không tin có sản phẩm tốt thế này, chúng ta không dựng được một khoảng trời riêng cho mình!”

Nói xong cô buông Cổ Na ra, xoay người vào xe, An Hi Hạo dùng ánh mắt âm u nhìn đối phương, dưới ánh mắt bất đắc dĩ của cô hừ một tiếng.

Lúc xe bắt đầu khởi hành, Trần Xuân Hà đột nhiên hạ cửa kính xuống, làm mặt quỷ với An Hi Hạo, nói lớn: “Bình giấm chua!”

Cổ Hành Vũ vội vàng đạp chân ga, “vút” cái chạy mất.

Cổ Na bước tới khoác tay An Hi Hạo, An Hi Hạo cười cười: “Về nhà thôi.”

Không có Trần Xuân Hà ở bên, Cổ Na đương nhiên bận hơn trước kia rất nhiều, hơn nữa cô còn đang đau đầu suy nghĩ xem nên cử ai đến phía Đông nam, mãi đến một ngày cha Trần dẫn theo một người đến tìm.

Đó là anh ba của Trần Xuân Hà, Trần Tuấn Nho.

Người cũng như tên, tướng mạo của Trần Tuấn Nho nhã nhặn tuấn tú, đeo một cặp kính gọng vàng, nhìn thì có vẻ rất thư sinh nhưng khi thấy anh ta, Cổ Na lại có cảm giác quen thuộc như lần đầu tiên cô gặp An Hi Hạo.

Nhã nhặn bại hoại.

Phì.

Cũng không thể nói là bại hoại, dù sao chỉ là che giấu hơi sâu mà thôi.

Cổ Na dứt khoát uống trà với cha Trần để An Hi Hạo và Trần Tuấn Nho nói chuyện riêng với nhau, đồng loại sẽ hiểu nhau hơn, cô sẽ không tham gia vào cuộc nói chuyện đó.

Cha Trần nhìn Cổ Na rửa tay sau đó đổ nước sôi vào khay trà, nước vừa rót vào khay, một bức tranh non nước xanh biếc, chim hót hoa nở xuất hiện.

“Khay trà này trông hay nhỉ.”

Cha Trần vô cùng hào hứng, Cổ Na vừa pha trà vừa cười nói: “Là do anh Hi đến phố đồ cổ mua về, cháu mới học pha trà gần đây thôi, mong bác đừng chê cười.”

Từ lúc được thấy tay nghề của vợ sếp Vương, cô luôn muốn được học trà đạo, vì vậy lúc có thời gian rảnh rỗi cô tìm một người thầy, có thời gian sẽ học đôi điều.

“Nhìn cách cháu pha trà không ai đoán ra là người mới học đâu, rất lợi hại.” Cha Trần khen ngợi.

Cổ Na nghe thấy thế cũng vui vẻ trong lòng, trò chuyện một hồi lại nói đến Trần Xuân Hà.

“Từ khi con bé làm bạn với các cháu, càng lớn càng có chủ ý riêng, bác với mẹ con bé ban đầu còn lo lắng, bây giờ xem ra con bé trưởng thành rồi, tự có chủ ý cũng biết vươn lên, con cháu tự có phúc của con cháu, hai bác chỉ hy vọng con cái có thể khỏe mạnh bình an, chung sống hòa thuận với nhau, những chuyện khác điều là chuyện nhỏ.”

Đương nhiên Cổ Na hiểu cha Trần đang mượn miệng mình để nói cho Trần Xuân Hả.

Vì vậy Cổ Na nói: “Thực ra thì cậu ấy vẫn rất nhát gan nhưng trải qua nhiều việc, cậu ấy đã mạnh mẽ hơn nhiều, suy tính mọi việc cũng thấu đáo hơn.”

Nụ cười trên mặt cha Trần càng sâu hơn: “Thằng nhóc đó cũng rất tốt, nhà họ Trần các bác cũng không phải kiểu cổ hủ gì, chỉ cần cậu ta có thể vươn lên, làm nên sự nghiệp, có thể cho Xuân Hà một mái ấm yên ổn là tốt rồi.”

Lúc đầu em gái ông gả cho một người nghèo không có chí tiến thủ, cuộc sống khó khăn, chỉ mong con gái sẽ không nối gót theo con đường mà em gái ông đã chọn.

“Bác, người khác cháu không dám đảm bảo nhưng anh hai nhà cháu thì cháu dám đảm bảo, anh ấy là người chung tình lại không phải kiểu ếch ngồi đáy giếng.”

Cổ Na đặt tách trà trước mặt cha Trần, cha Trần bưng tách trà lên: “Vậy bác sẽ chờ xem lời đồng chí nói có thành sự thật không.”



Sau cùng Trần Tuấn Nho đảm nhận vị trí quản lý phía đông nam.

Nửa tháng sau, Cổ Na đột nhiên nhận được một cuộc gọi từ số lạ.

Người biết số điện thoại trong nhà cô không nhiều, vậy nên cô cũng không nghĩ gì mà nhấc máy luôn.

“Ra đón tôi.”

Một giọng nữ xa lạ không hề khách khí nói.

Cổ Na ừ một tiếng, dịch điện thoại đi, hình như không phải là giọng của Trần Xuân Hà.

“Nhanh lên đi! Sắp lạnh cóng rồi này!”

Nói xong thì cúp máy.

Cổ Na trừng mắt nhìn điện thoại, An Hi Hạo bưng đồ ăn lên bàn: “Ăn cơm.”

Cổ Na cầm điện thoại nhìn anh chằm chằm: “Mau thành thật khai báo, có phải anh gieo nợ phong lưu ở đâu không?”

An Hi Hạo sửng sốt: “Không có, anh rất an phận.”

Anh luôn nói rõ bản thân đã kết hôn với tất cả những người phụ nữ được người trong viện nghiên cứu giới thiệu.

“Vậy thì lạ quá, ban nãy có một người phụ nữ gọi điện thoại đến, cô ta không hề khách khí mà bảo em đến đón cô ta.”

Cổ Na để điện thoại xuống, nghi ngờ bước tới bàn ăn.

“Có phải Trần Xuân Hà không?”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch