“Không phải, giọng không giống, hơn nữa nếu là Xuân Hà, cậu ấy sẽ không gọi điện mà trực tiếp chạy tới đây luôn.” Cổ Na lắc đầu.
“Chắc là gọi lộn số.” An Hi Hạo dịu dàng nói, sau đó múc một chén canh cho Cổ Na.
Bây giờ trời đã vào đông, uống một chén canh trước khi ăn cơm có thể làm ấm người.
Cổ Na gật đầu, không thèm nghĩ nữa: “Chắc là gọi lộn số thật.”
Nhưng cô vừa mới ăn được mấy miếng thì điện thoại lại vang lên lần nữa.
Cổ Na “cạch” một tiếng để bát đũa xuống, đứng dậy nhận điện thoại: “Tìm ai?”
“Cổ Na! Cô coi lời tôi nói như gió thoảng qua tai phải không? Cô mà để tôi chết cóng ngoài này thì cha tôi chắc chắn sẽ không bỏ qua cho cô đâu! Mau qua đây đón tôi!”
Đầu dây bên kia là tiếng gào thét chói tai của một người phụ nữ.
Cổ Na cố gắng kìm nén cơn tức giận: “Cô là ai vậy hả!”
“Tôi là Cổ Hành Thiến! Mau tới đón tôi ngay! Nếu như cô...”
Cổ Na trực tiếp cúp máy: “Đồ điên!”
An Hi Hạo chau mày: “Ai vậy?”
“Con gái bác ba, Cổ Hành Thiến ấy.” Cổ Na trực tiếp rút dây cáp của điện thoại ra, để xem cô ta làm sao gọi được nữa.
“Cô ta đã theo người nhà họ Vương rồi mà suốt ngày cứ nhắc bác ba suốt.” An Hi Hạo cũng không có thiện cảm gì với Vương Ngọc Hoa và Cổ Hành Thiến.
Mấy năm nay hai người họ về nhà cũng được nghe nói qua, mỗi năm tết đến Cổ Thành Lễ đều về nhà họ Cổ cùng mọi người ăn tết, qua mùng ba lại trở về trấn trên, còn con gái Cổ Hành Thiến thì chưa từng đến thăm Cổ Thành Lễ lần nào.
“Mặc kệ cô ta, ăn thôi.” Cổ Na bưng chén đũa lên, gắp một miếng thịt xào: “Càng ngày càng lên tay đấy.”
“Để giữ được trái tim của em đó.” An Hi Hạo cười khẽ gắp cho cô miếng nữa.
Mới vừa ăn cơm xong, chuông cửa lại vang lên, Cổ Na giật giật khóe miệng: “Không lẽ nào tự mình tìm tới đây rồi?”
Thật đúng là, An Hi Hạo mở cửa thì thấy một người phụ nữ đầu tóc ướt nhẹp đang nhìn anh chằm chằm, sau đó cô ta còn ném balo về phía anh, An Hi Hạo chau mày đón lấy, đối phương không nói không rằng xông vào nhà, ông bác bảo vệ trước nhà gãi đầu: “Đồng chí An, cô gái này tìm cậu, bên ngoài lại đang có tuyết rơi, thế nên...”
Chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài.
“Làm phiền bác rồi, bác Dương.”
Sau khi đóng cửa, An Hi Hạo quay đầu lại thì thấy Cổ Na đang kéo tóc Cổ Hành Thiến: “Cô định đi đâu?”
Cổ Hành Thiến nhịn đau: “Còn đi đâu nữa? Tôi muốn đi tắm! Cô không thấy người tôi ướt hết rồi sao? Lỡ đâu tôi bị bệnh, tôi nhất định sẽ nói với cha tôi!”
Cổ Na vẫn không buông tay: “Cha cô là ai?”
Cổ Hành Thiến cắn răng: “Cô đừng có giả ngu, lẽ nào cô lại không biết cha tôi là ai ư?”
Tay Cổ Na càng giữ chặt: “Tôi biết cha cô là ai nhưng chưa chắc cô đã biết cha mình là ai nên tôi mới phải hỏi cô thử.”
Cổ Hành Thiến thấy đối phương cố ý nên cố nhẫn nhịn: “Cổ Thành Lễ!”
Cổ Na buông đối phương ra nhưng vẫn đứng chắn trước người cô ta: “Sao cô tìm được nhà tôi? Còn có số điện thoại của nhà tôi nữa?”
Cổ Hành Thiến sửa lại đầu tóc, nghe cô hỏi vậy thì động tác trên tay dừng một chút: “Cha tôi nói, anh họ hai có thể tới đây làm việc, vì sao tôi không thể.”
“Cô so được với anh họ hai sao? Ai cho cô cái quyền đó.” Cổ Na khinh thường nói.
“Cổ Na, cô đừng quên, cha tôi là bác ruột của cô, tôi là em gái họ của cô, bây giờ cô phát đạt rồi thì có thể đối xử với người thân của mình như vậy sao?”
Cổ Hành Thiến nhìn quanh nhà một vòng, ghen tỵ nói.
“Tôi không có người thân nào giống như cô.” Cổ Na nhún vai: “Chỉ có điều nể mặt cha cô, tôi cho cô năm mươi đồng, tự mình đi thuê phòng bên ngoài đi, nhà chúng tôi nhỏ, chứa không nổi vị bồ tát sống như cô.”
“Năm mươi đồng? Cô bố thí cho ăn mày đó à!”
Cổ Hành Thiến thét chói tai.
An Hi Hạo ném balo lại cho cô ta: “Vậy thì mười đồng, khách sạn hiện đại nhất thủ đô chỉ mất năm đồng một đêm, còn dư lại năm đồng cô có thể mua gì đó để ăn, mời cô ra ngoài, nhà chúng tôi không chào đón cô.”
Cổ Na thấy thế thì ném luôn cho đối phương mười đồng, An Hi Hạo mở cửa phòng, làm động tác “mời”.
Cổ Hành Thiến giận đến run người, cô ta ném thẳng balo xuống đất, sau đó đặt mông ngồi lên, vẻ mặt vô lại: “Tôi không đi, mấy người có bản lĩnh thì ném tôi ra ngoài đi.”
“A a a a a a a a!”
Cô ta vừa dứt lời đã bị Cổ Na kéo tay ném ra khỏi cửa, tiếng thét chói tai của Cổ Hành Thiến đã khiến hàng xóm kế bên nhà chú ý tới.
“Sao thế?”
Cửa nhà người đàn ông kia vừa mở ra thì đã trông thấy cảnh Cổ Na quăng một cái balo vào người một người phụ nữ đang ngồi trên đất.