Cổ Na mỉm cười nói với anh ta: “Tiễn người thân, là loại người thân thường hay giẫm đạp mình khi chưa phát đạt ấy.”
Người đàn ông à một tiếng: “Làm tốt lắm.” Sau đó đóng cửa lại.
Cổ Hành Thiến nhìn mà trợn mắt há mồm, cô ta còn tưởng rằng đối phương sẽ nói giúp mình mấy câu, dù sao hành động của Cổ Na thật sự quá dữ tợn.
“Đây là 50 đồng, tạm biệt, không tiễn.”
Nói xong, Cổ Na mạnh bạo đóng cửa cái rầm.
An Hi Hạo đã lấy khăn lau sạch vết nước trên sàn nhà.
Cổ Hành Thiến đứng ngoài cửa vẫn luôn mồm gào thét, Cổ Na đập cửa nói: “Cô còn sủa ngoài đó nữa, tôi sẽ rút luôn lưỡi của cô!”
Có lẽ câu đe dọa ban nãy của cô đã dọa cô ta sợ rồi, cô bỗng nghe thấy tiếng bước chân xa dần.
Cổ Na trầm mặt cắm lại dây cáp điện thoại, sau đó gọi về nhà họ Cổ.
Lúc Cổ Hành Vũ đi tây nam thuận tiện về nhà một chuyến lắp đặt điện thoại cho nhà.
“Ai vậy?”
Giọng nói của Chương Xuân Hoa truyền đến.
“Bác cả, ban nãy Cổ Hành Thiến đột nhiên tìm đến chỗ chúng cháu, hơn nữa cô ta còn có số điện thoại nhà chúng cháu, bảo là do bác ba cho?”
Bên kia vang lên tiếng sột soạt, giọng nói của Cổ Thành Lễ truyền đến: “Cái gì? Con bé tới tìm các cháu? Bác không cho con bé số điện thoại, càng không cho nó địa chỉ!”
Thật là lạ.
Cổ Na mấp máy môi, An Hi Hạo nhận lấy điện thoại: “Bác ba, cháu nhớ tháng trước tụi cháu có gửi mấy thứ về nhà, bức thư đó vẫn còn chứ?”
Cổ Thành Lễ sửng sốt: “Bác lấy đồ xong thì đặt thư trên bàn, sau đó lại không thấy đâu nữa...Đúng rồi! Hôm đó Vương Ngọc Hoa đến tìm bác đòi tiền mua quần áo cho mấy đứa, có lẽ bị bà ta lấy đi rồi!”
Vừa nghĩ tới việc sai lầm của mình làm phiền tới hai cháu, mắt Cổ Thành Lễ đỏ ửng: “Hai cháu cứ mặc kệ nó đi, bác không có đứa con gái này, cho dù nó có đói chết hay bị người ta đánh chết hai cháu cũng không cần quan tâm đến nó.”
Một hồi sau, Chương Xuân Hoa lại nhận điện thoại: “Hi Hạo à, tiền của bác ba cũng bị con bé đó trộm mất rồi.”
Sau khi cúp điện thoại, Cổ Na thở dài một tiếng: “Nhất định phải lấy lại tiền cho bác ba.”
“Nhìn dáng vẻ của cô ta chắc cũng đã dùng không ít tiền, chắc là đã tới thủ đô mấy ngày rồi, hết tiền mới đến tìm chúng ta.” An Hi Hạo phân tích.
“Rất có thể.” Cổ Na gật đầu.
Ngày hôm sau khi Cổ Na mới đến công ty, trợ lý tiểu Trương của cô vội vàng tìm cô: “Chị Cổ, trên báo thương mại thủ đô có một người tự xưng là em gái của chị, cô ta nói lúc đến nhà thăm chị thì bị chị đuổi ra khỏi cửa, nói chị bảo cô ta là đồ ăn mày còn ném 50 đồng tiền vào mặt nữa, bây giờ toàn bộ thủ đô đều biết chuyện này rồi.”
Cổ Na cầm tờ báo, chỉ thấy trên đó có một hàng chữ lớn “Bà chủ Cổ Xuân Đường không nhận người thân nghèo” phía dưới là lời kể khổ của Cổ Hành Thiến.
“Báo thương mại hay là báo lá cải đây không biết, rảnh rỗi quá nhỉ.”
Đặt tờ báo qua một bên, Cổ Na ngáp một cái.
Tiểu Trương vô cùng sốt ruột: “Chị Cổ, chúng ta nên làm thế nào bây giờ?”
“Cô đi liên hệ với phía báo thương mại, bảo là tôi đồng ý tiếp nhận một cuộc phỏng vấn độc quyền.”
Cổ Na nháy mắt với cô ấy một cái.
Tiểu Trương biết sếp nhà mình có rất nhiều ý tưởng nên vội vàng đi làm.
Điện thoại đổ chuông, Cổ Na bắt máy thì nghe thấy giọng của An Hi Hạo từ đầu dây bên kia truyền đến: “Anh mới đọc báo, vừa hay anh có quen biết với một người chủ biên trong báo thương mại, em muốn phản kích thế nào.”
Chỉ với trí thông minh của Cổ Hành Thiến, chắc chắn sẽ không nghĩ tới việc tìm báo thương mại, nhất định có người muốn nhắm vào Cổ Xuân Đường.
Cổ Na cười nhẹ: “Vậy mời vị chủ biên đó tới phỏng vấn anh, chúng ta kẻ xướng người họa vậy.”
An Hi Hạo hiểu ngay ý của cô: “Được.”
Đợi đến khi tiểu Trương trở về còn dẫn theo một người phóng viên nam, khoảng chừng bốn mươi tuổi, vừa nhìn đã biết là người có kinh nghiệm.
Cổ Na ôn hòa mời đối phương ngồi xuống uống trà: “Anh muốn hỏi gì xin cứ hỏi.”
“Xin hỏi cô Cổ Hành Thiến này là em gái của cô đúng không?”
“Không được tính là em gái vì cô ta đã không phải là người họ Cổ nữa.”
Người phóng viên bất ngờ: “Cô ta bây giờ vẫn mang họ Cổ...”
“Cô ta không nói anh biết, bây giờ cô ta đã đổi sang họ Vương giống với cha dượng của cô ta rồi sao?”
Người chồng sau của Vương Ngọc Hoa cũng họ Vương.
“Vậy có phải cô thật sự đã đuổi cô ta ra khỏi cửa, hơn nữa còn ném cho đối phương 50 đồng tiền khiến cho đối phương cảm thấy nhục nhã?”
“Nói như vậy thì không đúng.” Cổ Na lắc đầu.
Người phóng viên nhanh chóng cầm bút viết, chuẩn bị ghi lại lời giải thích của Cổ Na nhưng thật không ngờ Cổ Na lại nói.