“Tôi không những ném tiền mà còn ném cô ta ra ngoài nữa, loại người này nhìn thôi cũng thấy ngứa mắt.”
Ngày hôm sau báo thương mại lại tiếp tục đăng bài: “Sếp Cổ Xuân Đường thừa nhận hành vi của mình, thậm chí còn tuyên bố nếu cô ta còn tới tìm nữa thì sẽ...”
Toàn bộ các công ty ở thủ đô được một phen kinh hãi, sếp của Cổ Xuân Đường làm sao thế? Không muốn làm ăn nữa à?
Bởi vì tò mò chuyện của sếp Cổ Xuân Đường, thế nên chỉ cần đi ngang qua cửa hàng Cổ Xuân Đường, mọi người đều bước vào trong dạo một vòng, vốn định nghe ngóng tin tức từ phía nhân viên cửa hàng nhưng kết quả là mỗi người bước ra đều cầm theo mấy cái túi, mua không ít thứ.
Cứ thế ba bốn ngày sau, có mấy mặt hàng trong Cổ Xuân Đường đã bị bán sạch!
Các công ty khác nghiến răng nghiến lợi, rõ ràng đây là một kế sách tuyên truyền mà!
Cổ Hành Thiến dè dặt nhìn người đối diện: “Ông chủ Lâm, tôi đã làm theo lời ông, nhưng thật không ngờ đối phương chẳng những không giải thích mà còn...”
Mà còn tuyên bố chỉ cần cô ta đến nhà lần nữa sẽ đánh cô ta một trận.
Ông chủ Lâm không ngờ là Cổ Na sẽ “cứng” như thế!
Bình thường khi kinh doanh lớn như vậy sẽ không hy vọng bị đăng lên báo, nhưng người này thì ngược lại. Chẳng những tự mình đăng lên, còn đăng lên làm cho nó khá nổi bật. Chỉ sợ không thể nói với mọi người rằng, hiện tại cô thật sự đang sỉ nhục em họ, còn tỏ vẻ nếu còn quay lại cô sẽ đánh cô ta.
Tất cả mọi người cũng không phải kẻ ngu, có rất nhiều người đều đang suy đoán, không biết có phải do Cổ Hành Thiến đã làm chuyện gì xấu đối với Cổ Na rồi hay không. Vì vậy mà Cổ Na mới không thèm để ý mà nói những lời này.
“Là tôi tính sai.” Ông chủ Lâm mỉm cười với cô ta: “Nhưng tình huống bây giờ thật sự quá bất ngờ. Đồng chí Cổ, chuyện hợp tác của chúng ta kết thúc tại đây, tôi sẽ đưa cô thêm 500 tệ, hy vọng cô sẽ giữ im lặng.”
Không nhắc đến ông ta dù là nửa câu.
Cổ Hành Thiến nuốt nước bọt. Đây mới là ông chủ lớn chứ, mới mở miệng đã 500 tệ, đâu như Cổ Na chỉ cho cô ta 50 tệ.
Nhìn thấy một ông chủ Lâm được bảo dưỡng rất tốt, Cổ Hành Thiến đỏ mặt chủ động nhích người lại: “Ông chủ Lâm, tôi mới đến thủ đô không quen biết ai. Cũng không có chỗ nào để đi, nếu bên ông thiếu người vậy thì… Tôi nguyện ý vì ông…”
Tuy câu cuối chưa nói xong, nhưng hai người đều hiểu ý của nó.
Ông chủ Lâm cười khẽ một tiếng, vươn tay nâng cằm Cổ Hành Thiến. Trong lúc tim Cổ Hành Thiến đang đập như sấm thì nghe đối phương nói: “Xưa nay, tôi không ngủ với thứ người khác đã xài qua. Đồng chí Cổ, tốt hơn là cô nên tìm một công việc khác đi.”
Nói xong thì đẩy cô ta ngã xuống đất.
Cổ Hành Thiến vừa giận vừa xấu hổ nhưng cũng không quên la lên: “Ông chủ Lâm, tiền kia…”
“Trên bàn.”
Cổ Hành Thiến cúi đầu cầm lấy, cũng không mở phong bì ra.
Bên này, Cổ Na cũng vừa nói chuyện điện thoại với sếp Vương xong: “Lâm Kiến Quốc, người này em không biết.”
An Hi Hạo vừa tắm xong, đang lau tóc thì Cổ Na đi qua cầm lấy khăn lau giúp anh.
An Hi Hạo vừa hưởng thụ vừa nhắc cô: “Còn nhớ ngày mừng thọ của ông cụ Trần không?”
“Nhớ, ngày hôm đó Lâm Kiến Quốc cũng có mặt ở đó sao?”
“Đúng vậy, chính là cái ông già dáng vẻ tao nhã nhìn chằm chằm chúng ta.” An Hi Hạo mở miệng gọi một tiếng ông già.
Ông ta hơn anh khoảng hai mươi tuổi, không gọi là ông già thì gọi là gì?
“Là ông già đeo mắt kính kia ư?” Cổ Na nhịn cười, cùng lúc kêu lên.
“Là ông ta.” An Hi Hạo gật đầu: “Ông ta có hai sản nghiệp dưới tên của mình. Một là quần áo, hai là mỹ phẩm dưỡng da, vừa hay lại cùng lĩnh vực với chúng ta.”
“Chẳng trách vừa rồi sếp Vương nói là Lâm Kiến Quốc muốn giao chiến với chúng ta, tất cả đều có lý do. Nhưng chúng ta cũng đâu chọc vào ông ta. Nếu ông ta có năng lực thì làm ra những sản phẩm tốt hơn đi, mọi người cùng nhau cạnh tranh công bằng!”
Cổ Na thở phì phò.
“Giữa Cổ Hành Thiến và Lâm Kiến Quốc chắc chắn là có giao dịch nhưng bây giờ mọi chuyện lại không phát triển theo như những gì Lâm Kiến Quốc nghĩ, chắc hẳn là cuộc giao dịch với Cổ Hành Thiến đã kết thúc rồi.” An Hi Hạo phân tích.
“Nếu đã có giao dịch thì sẽ có tiền, mà có tiền rồi…” Cổ Na vòng tay ôm cổ An Hi Hạo: “Vậy thì đến cướp về gửi cho bác ba, sau đó để cô ta đến thủ đô bằng cách nào thì về bằng cách đấy.”
“Ý kiến hay.” An Hi Hạo nhéo tay Cổ Na đáp.
Ở thủ đô có rất nhiều ý kiến bàn luận về những hành động của Cổ Na. Báo thương mại thủ đô lại lần nữa đăng một bài báo về “Quá khứ chưa được biết đến của bà chủ Cổ Xuân Đương cuối cùng cũng…”
Người được mời phỏng vấn là chồng của bà chủ Cổ Xuân Đường, đồng chí An Hi Hạo.