Cổ Na nhìn bộ dạng này của cô ta cũng đã biết An Hi Hạo nói đúng, giữa bọn họ thật sự có giao dịch. Sau khi suy nghĩ một lúc, Cổ Na ngồi xuống: “Cô đừng lo, dù sao cô cũng là con gái của bác ba tôi. Cho dù tôi không thích cô, nhưng cũng không thể thấy chết mà không cứu. Chỉ cần cô giúp tôi một việc, tôi sẽ xử lý chuyện của Lâm Kiến Quốc.”
“Chuyện gì?”
Cổ Hành Thiến liếm đôi môi khô nứt.
…
Lâm Kiến Quốc thoáng kinh ngạc khi biết Cổ Hành Thiến muốn gặp mình: “Một con đàn bà quê mùa lại có khẩu vị lớn như vậy sao?”
Người bên cạnh ông ta cười nói: “Người phụ nữ này hết ăn rồi lại nằm, có thể là đã tiêu hết rồi còn muốn lừa chúng ta.”
Lâm Kiến Quốc hít một hơi thuốc là: “Không đúng, mới có vài ngày, vả lại cô ta còn đắc tội với Cổ Na, tiền sẽ không thể nhanh hết như vậy được. Để cô ta vào, đừng để người ta nhìn thấy.”
“Vâng.”
Hiện tại Cổ Hành Thiến rất vui vẻ, cô ta lại có thể biết được bí mật của Cổ Xuân Đường! Chỉ cần nói bí mật này cho Lâm Kiến Quốc thì cô ta sẽ không phải lo lắng đến cái ăn nữa!
“Ông chủ Lâm, chắc chắn ông sẽ không nghĩ ra được bên trong nước hoa của Cổ Xuân Đường có bỏ thêm gì đâu.”
Lâm Kiến Quốc híp mắt hỏi: “Bỏ cái gì?”
“Một loại độc, một loại độc khiến người ta vừa ngửi được thì không thể dừng lại…” Cổ Hành Thiến vội nói: “Nếu không thì làm sao con ả Cổ Na kia có thể làm được loại nước hoa tốt như vậy chứ?”
Lâm Kiến Quốc đặt điếu thuốc sang một bên: “Ai nói cho cô biết việc bỏ gì đó vào trong nước hoa?”
Vào khoảng thời gian Cổ Xuân Đường tung ra nước hoa, ông ta đã cố ý tìm mua vài lọ về đưa cho cấp dưới nghiên cứu, lại không phát hiện ra điều gì kỳ lạ. Nhưng cách điều chế thì không có cách nào nghiên cứu ra được đầy đủ.
“Hôm qua, Cổ Na đến khách sạn tìm tôi và nói…” Cổ Hành Thiến nhìn Lâm Kiến Quốc: “Nói rằng ông chủ Lâm đi báo án muốn bắt tôi. Nếu muốn chuyện này được xử lý êm đẹp thì tôi phải giúp cô ta làm một chuyện.”
“Báo án?” Lâm Kiến Quốc cười to: “Tôi đâu phải loại người nói không giữ lời đó. Bà chủ Cổ này thật sự là muốn khiêu khích người khác mà.”
Lúc này, ông ta đã tin lời Cổ Hành Thiền: “Cô nói tiếp đi, cô ta bảo cô làm việc gì?”
“Muốn tôi ra mặt đi lấy hàng về cho cô ta. Nói là gần đây Cổ Xuân Đường bị người ta theo dõi chặt chẽ nên không dám đi. Tôi biết chuyện này là phạm pháp, cô ta muốn tìm một người chịu tội thay. Vì vậy mà tôi nghĩ ngay đến ông chủ Lâm, người chính trực như ông đây chắc chắn là có cách ngăn chặn chuyện phạm pháp này!”
Cổ Hành Thiến nói rất chắc chắn.
Lâm Kiến Quốc được nịnh hót thì cũng cười: “Nếu như bà chủ Cổ có thể làm ăn lớn như vậy thì chắc chắn không phải là một người tầm thường. Như vậy đi, tôi cho cô một khoản tiền, cô giúp cô ta làm việc. Đến lúc đó tôi cho người âm thầm theo cô, chờ đến khi cô giao hàng cho bà chủ Cổ, chúng ta cùng nhau bắt cô ta.”
Cổ Hành Thiến vội vàng gật đầu: “Phải báo án trước chứ?”
Lâm Kiến Quốc nở nụ cười thâm sâu: “Chuyện này cô không cần lo. Chỉ cần cô nghe lời tôi thì chuyện tốt sẽ không thiếu phần của cô đâu.”
Ông ta nhất định phải có được công thức điều chế trong tay Cổ Na.
…
Sau khi Cổ Hành Thiến rời khỏi công ty Lâm Kiến Quốc, cô ta thở ra một hơi nhẹ nhõm. Quả nhiên cô ta đã đoán không sai, Cổ Na lừa cô ta, ông chủ Lâm người ta vốn không có báo án.
“Muốn tôi chịu tội thay cho cô ư? Nằm mơ đi!”
Cổ Hành Thiến cho rằng cuộc sống sung sướng sắp đến gần, nên cô ta đã dùng 500 tệ còn lại đi mua sắm.
500 tệ thì tính là gì chứ? Sau khi chuyện thành công, cô ta có thể có được vài ngàn nữa đấy!
“Cũng may là cô ta không quá ngu ngốc, nếu không thì chúng ta phải sửa lại kế hoạch.” Tại ngã rẽ cách đó không xa, Cổ Na và An Hi Hạo đang đứng cạnh nhau.
“Bây giờ chỉ cần chờ Lâm Kiến Quốc mắc câu thôi.” An Hi Hạo giúp Cổ Na chỉnh lại mái tóc.
Ba ngày sau, trong một xưởng sửa xe rất hẻo lánh ở thủ đô, Cổ Hành Thiến che chắn kín đáo cẩn thận từng chút một đi về phía trước. Vừa đi vừa huýt sáo, Cổ Na nói tín hiệu là tiếng huýt sáo.
Tiếng huýt sáo thứ ba vừa dứt đã có một chiếc xe tải đi đến. Người lái xe đội một chiếc mũ, đeo một chiếc khẩu trang lớn, giống như Cổ Hành Thiến chỉ để lộ một đôi mắt.
Người này trông có chút quen.
Cổ Hành Thiến nhìn ánh mắt người lái, nghĩ thầm.
“Tiền đâu?”
Giọng nói khàn khàn của người lái xe truyền đến.
Cổ Hành Thiến trừng mắt: “Cái…cái gì, tiền?”
“Đương nhiên mua hàng phải trả tiền chứ! Cô không có tiền còn muốn lấy hàng!”
Lái xe nói xong thì chuẩn bị rời đi, Cổ Hành Thiến vội gọi người đó lại: “Bao nhiêu tiền?”