Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 197: Bị bắt

Chương 197: Bị bắt

Chết tiệt, Cổ Na đâu có đưa tiền cho mình! Đúng rồi, sáng nay lúc ra cửa, nhân viên cửa hàng có đưa một ba lô màu đen. Vì trông nó giống cái của cô ta, nên cô ta tưởng rằng là bản thân làm rơi ba lô dưới lầu, trực tiếp ném ở khách sạn rồi!

“5000, đợt này đưa lên hàng không nhiều. Nếu muốn lấy đợt tiếp theo thì phải đợi mấy tháng nữa. Hiện giờ gió đang to, tôi không dám gây ra chấn động lớn.” Nói xong, lái xe đưa tay ra.

Cổ Hành Thiến làm gì có tiền, cô ta xoay người về phía người của Lâm Kiến Quốc đang nấp kia: “Này, tiền!”

Mấy người Đại Hắc rất hoài nghi.

“Tiền gì?”

Hai người lắc đầu: “Hàng của chúng ta không giao ở đây thì ông chủ làm gì có đưa tiền cho chúng ta.”

Nhắc tới cũng rất trùng hợp, mua bán lén lút của Lâm Kiến Quốc cũng giao dịch vào hôm nay. Hơn nữa đang ở cùng một chỗ với Cổ Na, ở một quán trà cổ. Nguyên nhân là đợi Cổ Na và Cổ Hành Thiến gặp mặt nhau, tang chứng vật chứng đầy đủ thì sẽ bắt người đem giam lại, đợi khi Lâm Kiến Quốc giao dịch xong là có thể trực tiếp về nhà.

Đại Hắc rít lên một tiếng, gãi đầu.

“Mau đến đây!” Cổ Hành Thiến hoảng sợ không thôi, nhưng cố tình Cổ Na còn chưa đến, chỉ có thể trước tiên tìm người của ông chủ Lâm nhờ mua hàng trước rồi nói.

“Sao thế, cô còn âm thầm dẫn người theo nữa sao? Có phải không nhìn thấy điều kiện trên tin nhắn không?”

Lái xe vừa nói vừa lấy ra một con dao găm từ phía sau.

Cổ Hành Thiến vội vàng lắc đầu: “Không…không phải. Là cấp dưới của tôi…tôi ra ngoài gấp quá nên không mang đủ tiền. Tôi có thể nhận ít hàng trước không?”

Lái xe híp mắt: “Không thể ít hơn một ngàn tệ.”

Cổ Hành Thiến nhìn chiếc xe tải. Mặc kệ là bao nhiêu tiền, chỉ cần có thể lấy được một lượng hàng nhỏ giao cho Cổ Na, người của ông chủ Lâm sẽ bắt Cổ Na và cô sẽ bị kết tội!

Nghĩ đến đây, Cổ Hành Thiến chạy đi tìm Đại Hắc, Nhị Hắc mượn tiền riêng mỗi người năm trăm.

“Dù sao cũng là làm việc cho ông chủ Lâm. Đợi đến khi xong việc, nói không chừng ông chủ Lâm có thể sẽ cho các anh thêm tiền.” Cổ Hành Thiến vừa rút tiền từ tay hai Hắc Thủ vừa an ủi.

Đại Hắc, Nhị Hắc nhìn nhau, cảm thấy rất có lý.

Lái xe nhận được tiền thì xoay người đi vào trong xe. Không lâu sau, từ cửa sổ xe ném ra một túi đồ nhỏ cho Cổ Hành Thiến: “Hàng của cô.”

Nói xong thì lái xe rời đi.

Cổ Hành Thiến vẫy tay về phía mấy người mặc đồ đen, ba người lần lượt đi về hướng đã hẹn trước với Cổ Na.

Cổ Na mặc bộ quần áo mùa đông mới nhất, ngồi trong một quán trà cổ. Trong quán trà, ngoại trừ cô ra thì không có người khách nào. Trà trước mặt đã không còn nóng, nhưng Cổ Na vẫn không uống.

Khi Cổ Hành Thiến ôm túi đồ nhỏ kia đến nơi, Cổ Na lại bỗng nhiên mỉm cười với cô ta. Từ đằng sau quán trà đột nhiên lao ra một đám người mặc đồng phục cảnh sát: “Giao đồ ra đây, theo những gì người dân thành phố nhiệt tình thông báo, chúng tôi nghi ngờ các người mua bán thuốc phiện!”

“Không phải tôi! Không phải tôi! Người bán thuốc phiện chính là cô ta! Tôi chỉ bị lừa.”

Lúc này, Cổ Hành Thiến hoảng sợ.

Đại Hắc và Nhị Hắc cũng bị đè xuống đất.

Cổ Na cười tủm tỉm nhìn chén trà lạnh trước mặt: “Nếu không nhờ sự giúp đỡ của em họ, xe mua bán thuốc phiện của Lâm Kiến Quốc sẽ không bị bắt. Em gái, em đừng lo, chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, nhất định sẽ được thả ra an toàn.”

“Sao có thể như vậy?”

Cổ Hành Thiến gục trên nền đất.

Lúc Cổ Na về đến nhà, trên mặt bàn có một chiếc mũ và khăn bịt mặt để đó, An Hi Hạo vừa làm cơm xong: “Mọi chuyện thuận lợi chứ?”

Người lái xe liên hệ với Cổ Hành Thiến chính là anh, nhưng thứ trên xe không phải hàng giả mà là đồ giao dịch của Lâm Kiến Quốc. Người lái xe vốn không biết trên xe có gì, anh ta chỉ phụ trách vận chuyển hàng. Vì vậy mà An Hi Hạo đã cố ý khiến đối phương rời đi, lái xe của anh ta đi.

Đầu tiên là “giao dịch” với Cổ Hành Thiến giá một ngàn tệ, rồi khi anh đến chỗ Lâm Kiến Quốc giao dịch, cùng với cảnh sát bắt người. Cổ Na bên này biết được chỗ Cổ Hành Thiến giao dịch thì báo cảnh sát.

Một mũi tên trúng hai con nhạn.

Cổ Na đã gửi một ngàn tệ và quà về thôn. Còn Cổ Hành Thiến thì bị giam một tháng. Cô ta cũng thức thời, dù cảnh sát thấy cô ta và người của Lâm Kiến Quốc ở cùng nhau, nhưng không có bằng chứng cụ thể. Tốt hơn là khai báo rằng, mọi chuyện đều do bên kia xúi giục, chuyện tạt nước bẩn lên Cổ Xuân Đường trước kia cũng là chủ ý của Lâm Kiến Quốc.

Sau khi tra được trước đó Cổ Hành Thiến chưa từng phạm tội, nên cô ta mới bị giam một tháng, không thì vài năm cũng chưa chắc được ra.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch